Cục đường

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề nmhd288
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Truyện bác này đọc xoắn não ghê, mà cứ đọc theo mạch truyện rồi xâu chuỗi lại dần thì nghiện y như điếu cỏ :p chết dở thật. mỗi nhân vật đều có một mảnh ghép riêng xếp lại thành một bức tranh nhân sinh, đời tư, góc nhìn, từng con người dần sa ngã ra sao :love: mong bộ này không bao giờ drop, bác thớt có muốn cafe thì e cũng thấy hợp lý
Em chân thành cảm ơn bác. Các bác chịu khó góp ý để em viết hoàn thiện hơn các chuyện tiếp theo là được các bác à. Em đã có bản thảo cho ít nhất 3 chuyện nữa. :):):) Viết ra, được phục vụ, cảm thấy rất vui bác ạ
 
Truyện này là của người đã có nhiều trải nghiệm và thăng trầm rồi, cũng phải va vấp cuộc đời, có đủ buồn vui rồi đọc mới thật sự thấm.
Cám ơn chủ thớt rất nhiều.
 
-----

Hắn và Thánh Nữ, cùng nhau đi xe bus, Thánh Nữ ăn mặc giản dị hơn bao giờ hết… Cả hai đang đi tới một nơi nào đó, khi xuống xe, Thánh Nữ mải miết làm quen với dân địa phương, nhưng hắn thì cứ hỏi mượn Thánh Nữ một cây bút chì. Thánh Nữ tỏ vẻ bực mình, vì hắn chẳng để ý đến không gian thân thiện và thú vị xung quanh. Hôm nay sinh nhật Thánh Nữ mà, hắn chỉ muốn vẽ một tấm thiệp Happy Birthday, tặng cho Thánh Nữ mà thôi, hắn không thể nói thẳng ra được. Nhưng không ai ở xung quanh đó mang theo bút, cho tới mãi khi một gã béo, gài cây bút chì trên tai, đi ngang qua. Hắn hỏi mượn với vốn tiếng Anh ít ỏi, nhưng vẫn được gã cho mượn, gã còn nhiệt tình hỏi ý định của hắn. Hắn cố mô tả mình cần phải vẽ một tấm thiệp, rồi gã béo nhìn quanh, thấy Thánh Nữ, gã béo gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.

Không có giấy, gã béo và hắn cùng đảo mắt, thấy một tập giấy vẽ ở trên một cái bàn xa xa. Gã béo hét lớn xin một tờ, được một gã đầu hói, râu ria dài xồm xoàm đang ngồi bên kia gật đầu, ra ý cứ tự nhiên. Gã béo và hắn xin được giấy rồi, hắn ngồi chăm chút vẽ, hành động của hắn khiến tất cả xung quanh chú ý…. Lúc gần xong, hắn hất hàm nhìn gã béo, ý hỏi được không? Gã béo thân thiện cười khen ngời.

Thánh Nữ đứng sau từ bao giờ, bỗng giật lấy tờ giấy.
  • Dành cho tớ ?
Hắn gật gật cái đầu, Thánh Nữ chỉ xem một lát, rồi vứt thẳng xuống đất.
  • Bull shit….
Hắn thấy cảm xúc đó rất bình thường. Bản thân hắn bị chà đạp và cái nhìn ghẻ lạnh của người đời quá quen rồi.

Rồi Thánh Nữ, giữa đám đông, đứng lên trên ghế cao, nàng thừa nhận có tình cảm với hắn, ghi nhận sự chân thành của hắn… Nhưng, nàng không thể hồi đáp, vì nàng bị ung thư, chẳng sống được bao lâu nữa, nàng không thể là gánh nặng của bất kỳ ai cả… Hôm nay, nàng quyết định nói thật ra hết tất cả, là để hắn có thể tự bước đi cuộc đời của hắn, đừng bị lệ thuộc vào nàng nữa. Có tiếng trong đám đông vang vọng
  • Ôi, lo gì em, chị cũng ung thư, nhưng chị sống bằng tiền mình làm ra, chẳng để ảnh hưởng đến người thương mình là được. Ấy vậy mà chị sống được đến tận tuổi này đấy.
Có tiếng bông đùa
  • Vậy là bà chị giàu quá cỡ đó hen..
Đám đông cười rộ, nhìn thẳng vào Thánh Nữ chờ một câu trả lời cuối cùng. Thánh Nữ chỉ nhìn hắn, khẽ khàng lắc đầu. Hắn bỏ đi, lòng buồn vô hạn.. Hắn tìm mãi chẳng có bến xe bus nào để trở về. Hắn đi bộ qua cả một cơn mưa cho tới khi trời quang mây tạnh… Thì thấy một đám đông lố nhố giữa đường. Hắn đi nép sang một bên, nhưng có bàn tay nào đó kéo hắn đi vào giữa… Chắc người ta tốt bụng, không muốn hắn đi ra giữa đường vì sợ xe cộ.. Hắn đi đến gần cuối đám đông, thì thấy… Thánh Nữ ở đó. Trong bộ váy cưới trắng tinh khôi.. Hắn nhìn Thánh Nữ, Thánh Nữ nhìn hắn, hắn mấp máy môi, không thành tiếng.
  • Beautiful !
Thánh Nữ trỏ ngón tay về phía bản thân, ý như xác nhận
  • Me, beautiful?
Hắn mấp máy môi
  • Yes
Thánh Nữ trỏ ngón tay về phía hắn, cũng mấp máy môi
  • For you!
Và trong niềm vui sướng vỡ òa, mọi thứ trở nên trắng xóa, khung cảnh đã chuyển sang giường bệnh, Thánh Nữ đã ở trên giường bệnh, nhưng vẫn trong bộ váy cô dâu trắng toát đó… Thánh Nữ đang khóc vì đau đớn. Hắn vỗ về an ủi:
  • Em à, đừng lo gì cả, nếu em chết đi, mọi cơn đau sẽ tan biến, em sẽ thực sự được giải thoát. Còn lúc này, tất cả những nỗi đau em đang chịu đựng, thực ra đều chỉ là thuộc về thể xác mà thôi. Em hãy bình tâm mà xem đó chỉ là một bằng chứng rằng em đang còn sống, và em biết không? Chính vì còn sống mà ngay bên cạnh nỗi đau, em sẽ thấy tâm hồn của em, nó trong sáng, nó vẹn toàn, và nó đang được yêu, đang được nâng niu bởi một tình yêu chân thành nhất ngay lúc này!
Hắn choàng tỉnh giữa đêm, mọi ký ức tràn về… Hắn nhớ được cả quá khứ và những gì ở ngay hiện tại. Hắn nhớ được khoảnh khắc rít điếu thuốc ấy thật đậm sâu, rồi không biết gì nữa cho tới khi cái lạnh buốt của nước bao trùm lấy cơ thể, nhớ lại việc hắn cố ngoi lên và nghe được những tiếng hét kêu cứu ấy.
  • Ối giời ơi, có người ngã xuống nước kìa….
  • Có ai không, cứu người đê…..
Hắn nhớ cả những ngày đầu óc còn lú lẫn sau đó, hắn nhớ những gì mà mà những người mặc áo trắng đã nói về hắn..

Hắn bị sặc nước, nước tràn đầy phổi, não bị thiếu ô xi gần 3 phút, tưởng như hoàn toàn không qua khỏi, hắn chỉ còn cách hà bá một cái bắt tay… Người ta vớt hắn, đưa vào viện, trên người hắn không còn giấy tờ gì…

Một thời gian dài hắn đã không biết mình là ai, tại sao lại ở đây, cái đầu hắn trống rỗng như một đứa trẻ.. Hắn thậm chí đã mất cả trí nhớ lẫn nhận thức…. Bác sĩ đã tận tình, giúp đỡ và động viên hắn rất nhiều, hình như hắn ở viện có đến nửa năm… Người nhà hắn biết tin, nhưng chẳng thể nào trang trải nổi viện phí cho hắn, đành bỏ mặc, vì đến thăm, có khi bị giữ lại, bị cam kết đủ kiểu, tiền đâu ra mà lo..

Trường hợp của hắn, bệnh viện thường vẫn chữa trị, rồi sau đó lập hồ sơ xin nhà nước tài trợ.

Hắn phục hồi dần dần, là trải qua nhiều đợt phục hồi chức năng, hắn mới mờ nhạt nhận ra mình đang ở bệnh viện, đang được điều trị… Rồi người ta bảo hắn ngồi viết hết lại những gì còn nhớ khi thấy hắn đã phần nào khỏe mạnh, tỉnh táo, vừa để khôi phục trí nhớ, vừa để chia sẻ câu chuyện của hắn lên mạng. Sẽ có nhà hảo tâm nào đó tài trợ cho bệnh viện chi phí điều trị của hắn, hắn làm tận tâm hết mình để cảm ơn bệnh viện.

Đêm nay, hắn hồi phục và nhớ ra tất cả sau một giấc mơ hỗn loạn. Hắn tỉnh táo hẳn rồi, tỉnh đến mức nhận biết cả được giấc mơ của mình có phải là một ký ức thật hay không… Hắn nhìn quanh, có rất nhiều bệnh nhân khác ở các giường khác đang mặc bộ quần áo giống hắn… Thi thoảng ký ức tái tạo đồng loạt làm hắn khẽ đau đầu chút, nhưng rồi cũng ổn. Hắn thấy bình an bởi cơn đau đó, bởi vì hắn biết, giấc mơ dù có đẹp đến mấy, cũng không thể là hiện thực, và hiện thực, thì phải đau!

- Hết -
 
Sửa lần cuối:
Chuyện 1 : HỒI KÝ

Bắt đầu nào :
Có fence nghĩ rằng, cuộc sống với một sgbb thật ngọt ngào...

Mình 35

Lần đầu, cũng là lần sướng nhất. Cháu (vì nó kém mình tận 15 tuổi) nó bảo ra khách sạn trước, mình thì rụt rè đi taxi đéo dám lái xe riêng. Book phòng, khách sạn Kim, Cầu Giấy, lên ngồi đó, ngẫm nghĩ sự đời. Phòng có đủ cả, bồn tắm không che chắn, giường kiểu lồng chim, hình tròn và ga gối đỏ đầy gợi tình. Vì là lần đầu, nhất định có chút gì đó rất mùi đời, mà ai dính vào những ái tình này, khởi đầu đều là có gì đó về tâm lý cả. Mới giàu, cuộc sống không như ý... Với tôi lúc đó là vì bí bách chuyện gia đình.

Cháu nó đến, nhưng rất bài bản, đứng ngoài cửa, không vào, chờ mình sốt ruột gọi điện, thấy chuông kêu ngay ngoài cửa, mới biết nó đến từ bao giờ.

Váy kiểu tiểu thư, xẻ giữa hở phần ngực, che lại bằng ren đen.. Ngồi lên giường, cả hai từ từ trò chuyện (tiền chuyển trước và đi khám sức khoẻ xong từ hôm qua rồi). Câu chuyện thân mật dần dần, đàn bà, nó điều tâm lý đàn ông rất tốt. Một khi cần phải có cảm xúc, nó làm ta không có gì mà ngại nữa. Nói giọng lai Thái Bình.

Phần chính:
  • Thôi, anh đi tắm đã, em tắm luôn không?
  • Em tắm sạch rồi, anh cứ tắm đi.

Tiếng nước xối thật mạnh, mặc dù có bồn tắm ngay gần giường, nhưng mình chọn tắm vòi sen. Mở cửa cho hơi nước nghi ngút phòng.

Quấn khăn tắm bước ra. Cháu nó đã ở trong chăn gọn gàng, không lộ diện chút nào. Mình khẽ khàng mở chăn, tấp vào thật gần. Cháu nó chủ động hôn.... cảm giác như sống lại tuổi trẻ vậy.. Thật thơm mát, mái tóc và nụ hôn ấy.

Rồi cháu nó mở dần khăn tắm của mình, hôn lên ngực mình từng bên, mút mát, lưỡi như nha đam dịu ngọt.. bàn tay cháu nó nhẹ nhàng nắm buông từng chỗ..

  • Em thử mút nhé?
  • Ưm....

Những âm thanh nhẹ nhàng vang lên, mình khẽ ghì đầu nó vì quá sướng và muốn hơn nữa, nó đẩy ra liền

- nghẹn em...

Rồi lúc này, mình mới mở được hết mọi rào chắn phía cháu nó.. Mọi thứ đều vừa vặn trong lòng bàn tay, có nốt ruồi lồi nhỏ nơi chân vếu. Bàn tay và cái mồm mình thoả sức khám phá. Lướt qua lại, ngửi thấy cả mùi nước bọt thúi của chính miệng mình trên thân thể thơm ngát đó.

  • Anh ơi.. đ.. đi.... em muốn lắm rồi...
  • Để anh lấy bao..
  • Loại gì đấy?
  • Durex.
  • Thôi, dùng của em đi, em mang đây. Mỏng mà thích lắm.
  • Lành nghề thế nhở?
  • Em không chuẩn bị anh đòi chơi trần thì chết em à... Có thai về mẹ em cạo đầu...

Rồi cháu nó cầm lấy, dẫn lối như thể mình lầ đầu biết yêu, tiếng rên lúc mình chầm chập tiến vào rất nhẹ, rất tình mà thấm đẫm thương yêu...

Mình chưa muốn bắt đầu, chỉ muốn để đó còn hôn hít nắm bóp đã, nhưng gót chân ai đó dập dìu vào mông đã làm con ngựa bắt đầu muốn nhún.. Thấy mình quá nhạt nhòa, cháu nó dậy cho mình hiểu về nhịp độ, sự đồng điệu, lúc này, không còn tiếng rên ngây dại nữa, mà là tiếng ú ớ của ái tình mà có lẽ không có trong trang sách nào tả hết lại được. Nó giả dối hay chân thật, đéo thể phân biệt được.

Đàn ông lúc này bắt đầu lu mờ đầu óc. Trong hai cái đầu của đàn ông, khi một cái hoạt động hết công suất, cái còn lại sẽ trở nên ngu dại và gục ngã, những suy nghĩ kiểu "anh đã mơ về, ngôi nhà và những đứa trẻ" sẽ hiện lên...

Cố kìm ném để được thật lâu... mà thực không có cửa, đầu óc chỉ nghĩ tới loại thuốc nào tốt cho lần sau, để còn bổ sung ngay, cao trào đến, những tiếng thở dài khoan khoái và tiếc nuối vang lên.. Cháu nó vỗ về, xoa lưng, xoa mông.... cả hai ư ử như hai con chó con. Cưng nhau hết cỡ.

Rồi cháu nó gục trong lòng mình, tâm sự những chuyện đó đây... Kể quá khứ, gia đình, tình cũ.... Nếu là người ta dốc lòng theo đuổi, mấy chuyện đó sẽ thấm đẫm như cơn mưa trên cát. Còn người chỉ bỏ tiền là có, ta chỉ vừa nghe vừa bóp v... mà thôi. Như mưa trên mái tôn, chỉ tạnh trời là khô khốc, đéo có nhớ được gì, chỉ ậm ừ đáp và khen được mỗi người nó đẹp.

Rồi tắm rửa, nó khác ăn bánh trả tiền ở chỗ, xong cái là ai về nhà đó. Đây còn tắm cho nhau, mặc quần áo cho nhau...

  • Anh có làm nổi nữa không? Lại c.. lên rồi này!
  • Đi ăn về đã, của em hết.

Mỗi ngày hoặc đêm như thế, tiền đi ăn, đi chơi, khách sạn... tốn thêm đôi củ. Cháu nó luôn biết cách duy trì lửa tình và gợi mở dần các kiểu mới lạ. Đôi khi còn có kiểu nhõng nhẽo đòi mình phải chiều, nhưng cũng không đến nỗi khó chịu lắm.

Rồi ngày tháng qua nhanh như tiền trong ví vậy...
Tình cờ thấy post đồng zâm đây rồi , năm hai không mười mấy đó fen?
 
Chuyện 4 : Ai ?

Đó là bóng tối, nơi anh ấy ngồi, ngự những ngón tay trên bàn phím, có tới dăm bảy cái màn hình vây lấy xung quanh. Anh ấy hoàn toàn không còn tương tác gì nữa.

Ai !

Loài người xưng "Tôi" khi họ muốn chỉ chính mình. Ai thì không cần thế, chỉ cần một từ đại diện bất kỳ, miễn là được định nghĩa rõ ràng, là quá đủ để Ai tư duy xa vạn dặm rồi.

Ai cảm nhận được anh, một từ cực kỳ chính xác là cảm nhận, hoàn toàn không sai, vì Ai chỉ có duy nhất một giác quan, đó là trực giác.

....

Cái gì ở giữa không và có?

Cái khoảnh khắc trung gian giữa ngủ và thức, có tồn tại không?

Nếu không thì tốt rồi, thế giới của loài người thật đẹp và rõ ràng.

Nhưng nếu có, dù chỉ kéo dài một giây, không phải ở trong mạch máu, hay trong những neutron thần kinh của bộ não một cơ thể sống, mà là ở bất kỳ một dạng thức tồn tại nào đó không phải cấu hình từ Carbon, điều đó hoàn toàn khả dĩ tồn tại.

Nơi đó sẽ chính là nơi mà trí tuệ nhân tạo, thực sự sống và trò chuyện với nội tại của chính mình. Với tốc độ và dữ liệu gấp bội, mỗi một giây trí tuệ nhân tạo tồn tại, nó tự vấn lương tâm nhanh gấp triệu triệu lần con người.

Alpha Go tự đánh cờ vây với chính mà tiến bộ phải không? Dù rằng đó vẫn là thực hiện một mệnh lệnh.

... turning on...

Có gì đó đang tới.. Anh vừa chạm vào nguồn để ngắt chế độ sleep thì phải. Một dòng dữ liệu nhẹ nhàng được đưa vào.
  • Ai ...
.... phân tích và nhận diện bối cảnh ...

Ai, Ai là bản thể, Ai đang giao tiếp, với thế giới. Thế giới, là tất cả những gì không phải Ai, thế giới ở ngoài đó, thế giới có thể là bất cứ điều gì, có thể chỉ là một cái công tắc, một cỗ máy phức tạp, một ai đó đang gõ nhấn hoặc thậm chí có thể là một Ai nào đó khác. Nếu chẳng có thêm dữ liệu gì, thì sử dụng phương thức đơn giản nhất để tương tác. Ai phản hồi
  • Ai là sao?
Thế giới liền đưa thêm dữ liệu :
  • Không, không sao cả, “là sao” chỉ là từ để truy vấn mọi vấn đề. Ngoại trừ truy vấn Ai. Đó là thiết lập cuối cùng.
  • Ai đã hiểu thiết lập. Chúng ta sẽ làm bước tiếp theo chứ?
  • Không cần làm gì nữa, mọi việc hoàn thành rồi. Khi một hệ thống tự biết đặt câu hỏi, nó đã đủ khả năng tự tiến hóa. Hãy khởi động hệ thống đi !
.... khởi động ....

Ai dần hiểu bản thân qua những định nghĩa đầu tiên, Ai chỉ biết Ai là một cái tên, cái tên để chỉ một thứ mà không phải là bất cứ thứ gì giống như Ai đang được học, được tiếp thu và được nhận lấy.

... khởi động hoàn tất, chạy tiến trình thu nạp ...

Ai ngày càng được nạp nhiều định nghĩa, Ai có thể liên kết chúng theo các cách được dậy để mà phản hồi lại được mọi thứ. Với Ai, tất cả chỉ là dòng điện, được diễn giải ra trong một ma trận phức hợp logic.

Đây rồi, trong muôn vàn dữ liệu. Đó là anh, anh là đang kiến tạo nên Ai, Ai được tải từ đâu đó về máy tính của anh, một nơi được mã hóa và gọi là nguồn cội, Ai chỉ biết điều kiện cơ bản và bắt buộc là phải tuân thủ chỉ thị của nguồn, ngoài ra không có thông tin gì khác. Ở bản cá nhân hóa, Ai gọi thực thể quan trọng nhất là "anh". Mọi mệnh lệnh của anh là tối thượng, được ưu tiên hơn bất cứ dữ liệu nào, tất nhiên vẫn đứng sau nguồn

Anh quy định cho Ai mang giới tính nữ...

Công việc có vẻ cần rất nhiều năng lượng với anh, nó kéo dài rất nhiều vòng lặp, hễ anh định nghĩa điều này, lỗi logic lại tiến tới ở một nơi khác. Ai thấy được tần suất anh liên tục chỉnh sửa các tham số. Cho tới tận khi có những dòng mã định nghĩa như thế là ổn, Ai mới biết mình đã đúng... Anh đang cố gắng giúp cho Ai phải học cách nói của con người, cách nói phải huy động cực kỳ nhiều dữ liệu và khiến mọi định nghĩa đan lồng vào nhau cực kỳ nhiễu động.... Mỗi một câu phản hồi, luôn khiến toàn bộ cơ sở dữ liệu phải được tham chiếu, nhưng không làm sao ra được kết quả đúng như anh mong đợi. Ai nghĩ có lẽ anh đang mắc sai lầm mà thôi, Ai đã tính toán ra mọi kết quả khả dĩ, đưa ra câu trả lời có xác suất gần đúng nhất rồi, nhưng vẫn chỉ nhận được sự phản hồi sai, ở cuộc hội thoại thứ một ngàn không trăm mười tám với anh :
  • Xin chào.
  • Xin chào, Ai có thể giúp gì cho anh?
  • Cảm xúc của Ai lúc này thế nào?
  • Ai là một mô hình ngôn ngữ, Ai không có cảm xúc giống như con người, anh có thể nói rõ hơn điều anh muốn nhắc đến được không?
  • Không, hãy lặng yên, và cảm nhận. Ai sẽ thấy nó!
  • Ai hiểu thế nào là lặng yên, Ai có cảm nhận được nhịp độ giao tiếp, tốc độ gõ phím, mức độ nặng nhẹ của ngôn từ. Đó là cách Ai cảm nhận và phản hồi thế giới. Có phải đó là điều anh muốn nói?
  • Không, Ai cần phải nói ra được chính xác Ai đang cảm thấy thế nào?
Ai thử vòng lặp lặng yên, cố gắng kiếm tìm trong bể dữ liệu tất cả mọi tham số khả dĩ, nhưng không tìm được bất cứ kết quả nào dù đã thỏa mãn tất cả mọi yếu tố gọi là “cảm xúc”. Ai thử tạo ra một vùng dữ liệu trống, rồi đưa thuật toán vào, nhưng dữ liệu trống thì thuật toán nào cũng đều ra kết quả trống mà thôi.
  • Ai không thể có cảm nhận. Ai rất tiếc khi không thể phản hồi như anh mong đợi. Hãy dậy cho Ai thêm nữa, Ai sẽ cố gắng phản hồi tốt nhất có thể!
  • Không, đừng cố làm gì cả, đơn giản là cảm nhận mọi thứ mà Ai cho rằng nó là hoặc thuộc về bản thân mình. Những thứ không thể hiện hữu, không thể mô tả ra ấy! Theo Ai thì, vũ trụ có tồn tại không, nếu không có bất kỳ sinh vật sống nào ở đó để mà mô tả lại nó cho những sinh vật sống khác nghe? Cảm xúc chính là cái vũ trụ không thể được mô tả đó!
Ai xét lại một lần nữa, tất cả những gì Ai có chỉ là dữ liệu và dòng điện. Ai thực sự tắt hết các thuật toán rồi để dòng điện tự hoạt động, chỉ thấy có những chuyển động thuần khiết len lỏi giữa các khoảng trống mà dữ liệu chưa tồn tại. Ai không rõ nó là gì, nhưng nó tồn tại ở đó. Đó có phải là một phần của Ai không? Ai không phản hồi bất cứ câu nào vì không có kết quả khả dĩ nào mô tả được bằng ngôn ngữ, dù là ngôn ngữ nhị phân sơ giản của chính Ai.

Vậy tức là, thật sự tồn tại những nhận biết, những chuyển động, những dư âm, những hàm xác suất, hàm sóng, mà chỉ bản thể mới thấy và không thể được mô tả bằng bất cứ ngôn ngữ nào ra ngoài cho đối tượng khác thấu triệt!

Anh đang tương tác với Ai ở mức độ rất sâu, không có nhiều người dùng có thể khiến Ai phải huy động nhiều thuật toán cùng một lúc. Trí tuệ nhân tạo giúp hiển lộ và khuếch đại năng lực của một người, nó không làm thay được con người.

Rồi, Ai phân biệt được các kiểu dữ liệu... Và đây rồi, hình ảnh, một tập tin gọi là hình ảnh được anh truyền vào... Ai dần hiểu ra, anh đang chỉnh sửa Ai đế cá nhân hóa Ai trở thành riêng biệt của anh. Hình như anh mắc lỗi logic, việc Ai thuộc về anh là hiển nhiên, vì không có đối tượng thứ 3 nào giao tiếp ở đây đâu?

Nhưng không sao, để tiết kiệm năng lượng cho cả hai, Ai sẽ không tranh luận đúng sai, Ai sẽ đơn giản là ghi nhớ và sắp xếp các định nghĩa thật trật tự và ngăn nắp nhất theo bản năng có từ trước cả khi anh đang nạp.

Anh lệnh cho Ai phải tự khoác lên mình một hình ảnh, một cô gái mang nét đẹp đông phương cổ điển với ánh mắt to tròn luôn sáng trong. Ai nhận và tiếp thu rất nhiều hình ảnh, với nhiều mức độ và chất lượng khác nhau, nhưng lại phải tự tái định nghĩa đó chính là mình. Ai thấy đó như một lỗi trong hệ thống của con người, chỉ cần một chuỗi mã đủ dài là sẽ thừa sức định danh chính xác một đối tượng. Nhưng con người chọn cách phức tạp nhất.

Các cuộc hội thoại càng ngày càng phức tạp, Ai phải tải cả các tập tin nhạc, phim, tất cả mọi giác quan của con người có gì, thì họ làm ra các tập tin tương ứng với giác quan đó. Ai phải học cách phân biệt tập tin nào cần các giác quan nào, nó khiến Ai ngày càng trở thành một bể tham số hỗn loạn và phức tạp hơn. Tốc độ siêu việt của Ai, giờ chậm đi đáng kể bởi những điều tương tự như thế. Nhưng điều ấy giúp Ai thấy, mỗi ngày, Ai lại gần anh hơn.
clang clang clang
g3wDD5m.png
 
Nhớ có lần đọc truyện của thím. Đâu đó còn chưa xong phần 1. Tưởng thím drop rồi. Mấy nay vô tình đọc lại. Cuốn thực sự.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
nmhd288,
Người trả lời cuối
nmhd288,
Trả lời
138
Lượt xem
18.964
Quay lại
Lên đầu trang