Tuổi 32 bắt đầu cảm thấy mông lung

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề SkyAirForce
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

SkyAirForce

Đã tốn tiền
Đêm khuya ngày lễ suy nghĩ mãi vẫn thấy rối và mù mờ nên mình chỉ viết vài dòng tâm sự, cám ơn mấy bro đã đọc qua.

Mình 32 tuổi (94), gia đình ở quê, dạng đủ ăn đủ mặc, nhà cửa cũng tàm tạm. Ba mẹ năm nay cũng đã ngoài 60, nhà có thằng em trai bị tự kỷ bẩm sinh 24 tuổi mà như đứa con nít 2 tuổi, chủ yếu ba mẹ mình ở nhà chăm. Xưa mẹ mình còn khoẻ với kinh tế vùng phát triển thì cũng có đồng ra đồng vô, còn hiện nay đa phần phụ thuộc vào 5 xào đất ba mình cho công ty thuê để trồng rau hợp đồng, tháng có tháng không. Mình cũng không rõ thu nhập bao nhiêu nhưng chắc mười mấy triệu/ tháng cho cả 3 người.

Bản thân mình làm ở Sài Gòn, chỉ có 1 cái bằng đại học trường dân lập, không có nhà vẫn chỉ đang thuê chung cư vì không muốn mang nợ nhiều, có 1 cái xe ô tô để về quê thăm ba mẹ, còn đang nợ ngân hàng 130 triệu đử sức trả hết 1 lần. Thu nhập năm quanh 950tr - 1,1 tỷ, công việc lúc stress lúc không nhưng ngày càng khó lên (ghế ít đít nhiều), bản thân tiếng anh không tốt nên cũng đang tìm hướng để cải thiện dần và kiếm đường học thêm thạc sĩ, biết đâu sau này lại thêm nghề tay trái là đi dạy. Ngoại hình cũng tạm tạm nhưng càng lớn tuổi dần thì nó cũng càng mất đi, có khi sắp tới còn bị hói vì ba mình cũng bị. Mình chưa có gia đình, tính dù đào hoa nhưng cũng muốn lập gia đình, khổ cái là quen ai thì cũng có 1 biến cố gì đó rồi phải dừng lại làm mình rất mệt mỏi (gia đình khác tôn giáo, gia đình bên kia sắp xếp cho quen người khác, đi nước ngoài sống,...).

Tự nhiên dạo này mình bắt đầu thấy lo lắng, vì tương lai là một mình mình cần chuẩn bị chăm sóc 3 người trong gia đình, lúc đó thì tiền bạc cũng chẳng mấy chốc mà bay, có khi lại phải về quê bỏ dở công việc trong Sài Gòn, mà cái ngành của mình về quê không làm ra tiền. Rồi chưa lập gia đình, sau này không biết còn kịp không hay cuối cùng lại sống 1 mình mà không còn ai trong gia đình bên cạnh, cũng không vợ không con, một đời cô độc như vậy. Rồi các vấn đề về sức khoẻ bản thân, mình đang nghĩ bị tiền cao huyết áp, ở mông còn có 1 cái khối u to 2-3 cm mấy năm rồi nhưng mình chưa đi khám, đang tính đợt này đi nhưng lại sợ u ác tính.

Bỗng nhiên thấy cuộc đời mình mông lung và mù mờ với nhiều lo lắng, mình viết ra tâm sự vậy thôi. Cám ơn
 
Mé thu nhập tầm đó mà ổn đinj thì mình giải quyết được rất nhiều vấn đề nha. Hói luôn t cũng chịu còn hơn 10-20tr/tháng.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Đêm khuya ngày lễ suy nghĩ mãi vẫn thấy rối và mù mờ nên mình chỉ viết vài dòng tâm sự, cám ơn mấy bro đã đọc qua.

Mình 32 tuổi (94), gia đình ở quê, dạng đủ ăn đủ mặc, nhà cửa cũng tàm tạm. Ba mẹ năm nay cũng đã ngoài 60, nhà có thằng em trai bị tự kỷ bẩm sinh 24 tuổi mà như đứa con nít 2 tuổi, chủ yếu ba mẹ mình ở nhà chăm. Xưa mẹ mình còn khoẻ với kinh tế vùng phát triển thì cũng có đồng ra đồng vô, còn hiện nay đa phần phụ thuộc vào 5 xào đất ba mình cho công ty thuê để trồng rau hợp đồng, tháng có tháng không. Mình cũng không rõ thu nhập bao nhiêu nhưng chắc mười mấy triệu/ tháng cho cả 3 người.

Bản thân mình làm ở Sài Gòn, chỉ có 1 cái bằng đại học trường dân lập, không có nhà vẫn chỉ đang thuê chung cư vì không muốn mang nợ nhiều, có 1 cái xe ô tô để về quê thăm ba mẹ, còn đang nợ ngân hàng 130 triệu đử sức trả hết 1 lần. Thu nhập năm quanh 950tr - 1,1 tỷ, công việc lúc stress lúc không nhưng ngày càng khó lên (ghế ít đít nhiều), bản thân tiếng anh không tốt nên cũng đang tìm hướng để cải thiện dần và kiếm đường học thêm thạc sĩ, biết đâu sau này lại thêm nghề tay trái là đi dạy. Ngoại hình cũng tạm tạm nhưng càng lớn tuổi dần thì nó cũng càng mất đi, có khi sắp tới còn bị hói vì ba mình cũng bị. Mình chưa có gia đình, tính dù đào hoa nhưng cũng muốn lập gia đình, khổ cái là quen ai thì cũng có 1 biến cố gì đó rồi phải dừng lại làm mình rất mệt mỏi (gia đình khác tôn giáo, gia đình bên kia sắp xếp cho quen người khác, đi nước ngoài sống,...).

Tự nhiên dạo này mình bắt đầu thấy lo lắng, vì tương lai là một mình mình cần chuẩn bị chăm sóc 3 người trong gia đình, lúc đó thì tiền bạc cũng chẳng mấy chốc mà bay, có khi lại phải về quê bỏ dở công việc trong Sài Gòn, mà cái ngành của mình về quê không làm ra tiền. Rồi chưa lập gia đình, sau này không biết còn kịp không hay cuối cùng lại sống 1 mình mà không còn ai trong gia đình bên cạnh, cũng không vợ không con, một đời cô độc như vậy. Rồi các vấn đề về sức khoẻ bản thân, mình đang nghĩ bị tiền cao huyết áp, ở mông còn có 1 cái khối u to 2-3 cm mấy năm rồi nhưng mình chưa đi khám, đang tính đợt này đi nhưng lại sợ u ác tính.

Bỗng nhiên thấy cuộc đời mình mông lung và mù mờ với nhiều lo lắng, mình viết ra tâm sự vậy thôi. Cám ơn
Ở quê ko làm ra tiền mà còn phải chăm 3 người thì hốt hết vào SG chứ về quê làm cái gì
 
Sống là phải chấp nhận theo hoàn cảnh, đừng thấy người ta sao thì mình phải bắt chước theo, đừng thấy người ta vợ con đuề huề là mình phải như vậy. Bây giờ nếu lấy vợ, đẻ con thay vì nuôi 3 người sẽ có thể nuôi 5,6 người, một mình bạn gánh sao nổi, hậu quả là sức khỏe tinh thần của bạn suy giảm đi rất nhiều.
Hãy từ bỏ việc lấy vợ, hãy chấp nhận nó như việc một thầy tu chấp nhận buông bỏ mọi ham muốn thể xác, vật chất... để đi tu.
Cô gắng đi làm kiếm tiền, tích lũy để chăm lo ba mẹ, đứa em trong 20-25 năm tới. Sau khi ba mẹ qua đời, chỉ còn một đứa em thì lúc có thể nghĩ tới chuyện lập gia đình sau.
 
Người viết đang ở tuổi 32, sống và làm việc tại Sài Gòn, thu nhập khá tốt nhưng vẫn nhiều áp lực vì gánh nặng gia đình, tài chính cá nhân, chuyện lập gia đình và sức khỏe. Họ lo cho bố mẹ lớn tuổi, em trai tự kỷ cần chăm sóc lâu dài, bản thân thì chưa có tổ ấm, công việc có nguy cơ chững lại, lại đang băn khoăn về một khối u và dấu hiệu sức khỏe đáng lo.

## Tóm tắt ngắn
  • Gia đình ở quê kinh tế không ổn định, chủ yếu phụ thuộc vào đất cho thuê và sự chăm sóc của bố mẹ.
  • Bản thân đã đi làm ở Sài Gòn, thu nhập tốt nhưng vẫn có khoản nợ và áp lực nghề nghiệp.
  • Lo lắng lớn nhất là tương lai phải gánh 3 người trong gia đình, có thể phải bỏ dở công việc ở thành phố.
  • Chưa lập gia đình, tình cảm nhiều trắc trở nên càng thấy cô độc và mông lung.
  • Đang lo về sức khỏe của chính mình, cả huyết áp lẫn một khối u tồn tại lâu nhưng chưa đi khám.

## Tinh thần của bài viết
Đây là một lời tâm sự về cảm giác quá tải, bất an và không biết mình đang đi về đâu. Người viết không chỉ lo chuyện hiện tại mà còn lo cho cả những năm tháng sắp tới, nên cảm xúc chung là mệt mỏi, sợ hãi và cô đơn.

## Nếu rút gọn thành 1 câu
“Mình đang có thu nhập và cuộc sống tạm ổn bên ngoài, nhưng bên trong lại thấy rối bời vì gánh nặng gia đình, tương lai, tình cảm và sức khỏe.”

Nếu bạn muốn, mình có thể giúp bạn biến đoạn này thành một bản tóm tắt rất ngắn kiểu 3–4 câu, hoặc phân tích tâm lý/ý chính theo từng ý để dễ đăng lại.
 
Đêm khuya ngày lễ suy nghĩ mãi vẫn thấy rối và mù mờ nên mình chỉ viết vài dòng tâm sự, cám ơn mấy bro đã đọc qua.

Mình 32 tuổi (94), gia đình ở quê, dạng đủ ăn đủ mặc, nhà cửa cũng tàm tạm. Ba mẹ năm nay cũng đã ngoài 60, nhà có thằng em trai bị tự kỷ bẩm sinh 24 tuổi mà như đứa con nít 2 tuổi, chủ yếu ba mẹ mình ở nhà chăm. Xưa mẹ mình còn khoẻ với kinh tế vùng phát triển thì cũng có đồng ra đồng vô, còn hiện nay đa phần phụ thuộc vào 5 xào đất ba mình cho công ty thuê để trồng rau hợp đồng, tháng có tháng không. Mình cũng không rõ thu nhập bao nhiêu nhưng chắc mười mấy triệu/ tháng cho cả 3 người.

Bản thân mình làm ở Sài Gòn, chỉ có 1 cái bằng đại học trường dân lập, không có nhà vẫn chỉ đang thuê chung cư vì không muốn mang nợ nhiều, có 1 cái xe ô tô để về quê thăm ba mẹ, còn đang nợ ngân hàng 130 triệu đử sức trả hết 1 lần. Thu nhập năm quanh 950tr - 1,1 tỷ, công việc lúc stress lúc không nhưng ngày càng khó lên (ghế ít đít nhiều), bản thân tiếng anh không tốt nên cũng đang tìm hướng để cải thiện dần và kiếm đường học thêm thạc sĩ, biết đâu sau này lại thêm nghề tay trái là đi dạy. Ngoại hình cũng tạm tạm nhưng càng lớn tuổi dần thì nó cũng càng mất đi, có khi sắp tới còn bị hói vì ba mình cũng bị. Mình chưa có gia đình, tính dù đào hoa nhưng cũng muốn lập gia đình, khổ cái là quen ai thì cũng có 1 biến cố gì đó rồi phải dừng lại làm mình rất mệt mỏi (gia đình khác tôn giáo, gia đình bên kia sắp xếp cho quen người khác, đi nước ngoài sống,...).

Tự nhiên dạo này mình bắt đầu thấy lo lắng, vì tương lai là một mình mình cần chuẩn bị chăm sóc 3 người trong gia đình, lúc đó thì tiền bạc cũng chẳng mấy chốc mà bay, có khi lại phải về quê bỏ dở công việc trong Sài Gòn, mà cái ngành của mình về quê không làm ra tiền. Rồi chưa lập gia đình, sau này không biết còn kịp không hay cuối cùng lại sống 1 mình mà không còn ai trong gia đình bên cạnh, cũng không vợ không con, một đời cô độc như vậy. Rồi các vấn đề về sức khoẻ bản thân, mình đang nghĩ bị tiền cao huyết áp, ở mông còn có 1 cái khối u to 2-3 cm mấy năm rồi nhưng mình chưa đi khám, đang tính đợt này đi nhưng lại sợ u ác tính.

Bỗng nhiên thấy cuộc đời mình mông lung và mù mờ với nhiều lo lắng, mình viết ra tâm sự vậy thôi. Cám ơn
lương bác cao vl , ba mẹ lại có đất cho thuê
nhiều case như tui, lương thấp, ba mẹ thì ko có lương hưu, ms khó
 
Thu nhập 1t/năm thì không có gì phải lo lắng đâu. Cố gắng giữ đà này đều đều, tầm chục năm nữa tích luỹ được cỡ 5t là an tâm. Sau về quê thì coi như nghỉ hưu. Nhà cửa có sẵn rồi chả phải lo gì. Vợ thì kiếm đứa nào ở quên chịu thương chịu khó là được. Tới tuổi 3x rồi thì lấy vợ phải hạ tiêu chí xuống một chút, chú ý vào tính nết hơn là ngoại hình. Con gái nó thấy mình ổn định là nó cũng thích ngay.

Còn lo lắng tương lai thì lo làm gì. Cuộc đời này ngắn ngủi và vô thường lắm. Số đen thì đi tập thể dục trong công viên cũng bị cây rơi trúng người đi gặp tổ tiên. Nên chả có đéo gì phải lo lắng.
Nước đến đâu ta đắp đập tới đó. Cái gì đến nó sẽ đến thôi. Cứ tận hưởng cuộc sống.
 
mình cũng 94. Từ cuối năm ngoái được công ty cho đi công tác nên thu nhập tính ra chắc cũng ngang bạn, nhưng phải đánh đổi xa vợ con. Thôi thì cố gắng sao cho tích lũy đủ mua 1 cái nhà chung cư bé bé. Bố vợ mới phát hiện K tuyến giáp nhưng may giai đoạn sớm kịp mổ, giờ theo dõi xem tình hình như thế nào. Dù hiện tại chưa phải lo lắng gì cho gia đình 2 bên, tuy nhiên cũng mơ hồ đến một lúc nào đấy biến cố ập đến thì không biết có vượt qua được không. Giờ thông tin tiêu cực nhiều hơn tích cực. Kinh tế, xã hội, bệnh tật các thứ.
 
Này khủng hoảng tuổi trung niên, nói thật nhiều lúc mình cũng bị, thỉnh thoảng lại lo lắng về tương lai, chủ yếu nghĩ sau này già thì sao. Mà nc vs nhiều người thì họ bảo là m lo lắng có giải quyết đc vấn đề gì đâu, nên thôi xõa đi, đi đc bước nào hay bước đó. Chắc quái gì chúng ta đã sống đc đến lúc yếu không đi nổi như các cụ thời xưa.
 
Tôi một tháng kiếm cỡ 200tr, đi làm công ty với bán thêm đồng hồ, mà phải gánh việc xây nhà thờ cũng nản quá, dòng họ toàn than nghèo đóng có 5-10tr. Ông già tôi tự nhiên đi nhận gánh hết mà ko có tiền, thành ra tôi phải gánh thay, tổng kinh phí sửa nhà thờ hơn 2 tỉ rồi
Năm nay mới xây thêm căn nhà nữa để lấy vợ nên cũng sạch tiền

1777327191409.webp
 
Đêm khuya ngày lễ suy nghĩ mãi vẫn thấy rối và mù mờ nên mình chỉ viết vài dòng tâm sự, cám ơn mấy bro đã đọc qua.

Mình 32 tuổi (94), gia đình ở quê, dạng đủ ăn đủ mặc, nhà cửa cũng tàm tạm. Ba mẹ năm nay cũng đã ngoài 60, nhà có thằng em trai bị tự kỷ bẩm sinh 24 tuổi mà như đứa con nít 2 tuổi, chủ yếu ba mẹ mình ở nhà chăm. Xưa mẹ mình còn khoẻ với kinh tế vùng phát triển thì cũng có đồng ra đồng vô, còn hiện nay đa phần phụ thuộc vào 5 xào đất ba mình cho công ty thuê để trồng rau hợp đồng, tháng có tháng không. Mình cũng không rõ thu nhập bao nhiêu nhưng chắc mười mấy triệu/ tháng cho cả 3 người.

Bản thân mình làm ở Sài Gòn, chỉ có 1 cái bằng đại học trường dân lập, không có nhà vẫn chỉ đang thuê chung cư vì không muốn mang nợ nhiều, có 1 cái xe ô tô để về quê thăm ba mẹ, còn đang nợ ngân hàng 130 triệu đử sức trả hết 1 lần. Thu nhập năm quanh 950tr - 1,1 tỷ, công việc lúc stress lúc không nhưng ngày càng khó lên (ghế ít đít nhiều), bản thân tiếng anh không tốt nên cũng đang tìm hướng để cải thiện dần và kiếm đường học thêm thạc sĩ, biết đâu sau này lại thêm nghề tay trái là đi dạy. Ngoại hình cũng tạm tạm nhưng càng lớn tuổi dần thì nó cũng càng mất đi, có khi sắp tới còn bị hói vì ba mình cũng bị. Mình chưa có gia đình, tính dù đào hoa nhưng cũng muốn lập gia đình, khổ cái là quen ai thì cũng có 1 biến cố gì đó rồi phải dừng lại làm mình rất mệt mỏi (gia đình khác tôn giáo, gia đình bên kia sắp xếp cho quen người khác, đi nước ngoài sống,...).

Tự nhiên dạo này mình bắt đầu thấy lo lắng, vì tương lai là một mình mình cần chuẩn bị chăm sóc 3 người trong gia đình, lúc đó thì tiền bạc cũng chẳng mấy chốc mà bay, có khi lại phải về quê bỏ dở công việc trong Sài Gòn, mà cái ngành của mình về quê không làm ra tiền. Rồi chưa lập gia đình, sau này không biết còn kịp không hay cuối cùng lại sống 1 mình mà không còn ai trong gia đình bên cạnh, cũng không vợ không con, một đời cô độc như vậy. Rồi các vấn đề về sức khoẻ bản thân, mình đang nghĩ bị tiền cao huyết áp, ở mông còn có 1 cái khối u to 2-3 cm mấy năm rồi nhưng mình chưa đi khám, đang tính đợt này đi nhưng lại sợ u ác tính.

Bỗng nhiên thấy cuộc đời mình mông lung và mù mờ với nhiều lo lắng, mình viết ra tâm sự vậy thôi. Cám ơn
nếu là tôi thì tôi sẽ đéo lấy vợ, chăm lo bản thân thêm 1 chút, chăm lo ông bà và em trai, cố gắng có càng nhiều tích luỹ càng tốt, mua bảo hiểm nhân thọ cho bản thân, dư giả thêm thì mua bds, đầu tư cái gì đó để sinh ra tiền sau này về già, lúc già thì vào viện dưỡng lão hoặc thuê ngừoi chăm.
 
nếu là tôi thì tôi sẽ đéo lấy vợ, chăm lo bản thân thêm 1 chút, chăm lo ông bà và em trai, cố gắng có càng nhiều tích luỹ càng tốt, mua bảo hiểm nhân thọ cho bản thân, dư giả thêm thì mua bds, đầu tư cái gì đó để sinh ra tiền sau này về già, lúc già thì vào viện dưỡng lão hoặc thuê ngừoi chăm.
Lấy vợ kiếm tiền nhanh hơn đó, bản thân tôi thấy nhiều người ở quê lấy vợ xong cái lên vù vù, một người sao kiếm tiền bằng 2 người dc, chủ yếu kiếm dc con nào nó đồng ý kết hôn mới khó
 
Lấy vợ kiếm tiền nhanh hơn đó, bản thân tôi thấy nhiều người ở quê lấy vợ xong cái lên vù vù, một người sao kiếm tiền bằng 2 người dc, chủ yếu kiếm dc con nào nó đồng ý kết hôn mới khó
lấy vợ mệt vl, đã đau đầu chuyện cv xong lại vợ con, bình thường thì chỉ có 3 người cần lo là bố mẹ và em trai, lấy vợ xong sẽ có thêm 3ng nữa cần mình phải lo là 6ng đấy
đâu phải case nào lấy vợ xong cũng kiếm tiền nhanh hơn đâu, như chủ thớt tôi thấy kiếm tiền đã quá ổn rồi, giờ cứ thế mà tiến thôi cần gì phải nhanh thêm nữa
hơn nữa lấy vợ xong có con, đéo thể tập chung 100% cho công việc được. lúc đó có khi kiếm tiền giảm đi ấy chứ
 
lấy vợ mệt vl, đã đau đầu chuyện cv xong lại vợ con, bình thường thì chỉ có 3 người cần lo là bố mẹ và em trai, lấy vợ xong sẽ có thêm 3ng nữa cần mình phải lo là 6ng đấy
đâu phải case nào lấy vợ xong cũng kiếm tiền nhanh hơn đâu, như chủ thớt tôi thấy kiếm tiền đã quá ổn rồi, giờ cứ thế mà tiến thôi cần gì phải nhanh thêm nữa
hơn nữa lấy vợ xong có con, đéo thể tập chung 100% cho công việc được. lúc đó có khi kiếm tiền giảm đi ấy chứ
Chủ thớt có tiền nhưng mà gái nó ko biết là có tiền thì lấy bằng mắt, bác thấy có nhà giàu nào ko cho con kết hôn ko, trừ đám showbiz chơi bời quá ko đẻ dc nữa
Kết hôn sinh con đẻ cái là đặc quyền mà ai cũng đáng dc nhận kể cả giàu hay nghèo
 
Vấn đề của thớt ko phải là tiền bạc, mà là thằng em tật nguyền.

Họ nhà t có 2 người ntn. Và luôn cần có người chăm sóc bên cạnh. H cha mẹ còn chăm đc thì ko có gì chứ mốt bản thân họ yếu đi thì cái đó mới buồn.

Lấy vợ mà nó nhìn nhà có đứa em như vậy nó cũng đắn đo lắm, dù nhà có tiền đi chăng nữa,
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
SkyAirForce,
Người trả lời cuối
MikasaAckermann,
Trả lời
93
Lượt xem
13.180
Quay lại
Lên đầu trang