

voz đọc giải trí vl, toàn người giàu than khổđồng niên tính an ủi mà lương ông còn gấp mấy lần tôi nữa, ông nên an ủi tôi mới phải
vl voz

Rồi sẽ có ng phù hợp với mình thôi,nhà hàng xóm tôi ở quê có 2ae e gái bị tâm thần,mẹ già cũng bị bệnh gì ấy phải xạ trị vậy.Anh này làm xây dựng lương lậu cũng k bao nhiêu.Vậy mà lấy đc một cô vk rất chịu thương chịu khó hiền lành,sinh đc 2 đứa con trai.Lấy vk xong ổng k đi xây dựng nữa mà 2 vk ck thuê cửa hàng làm tiệm rửa xe ngay cạnh nhà để gần mẹ.Thớt còn sướng chán,lương đấy thì k phải nghĩ.Còn vk ck thì càng lớn tuổi tôi càng thấy đó là cái duyên.Vấn đề của thớt ko phải là tiền bạc, mà là thằng em tật nguyền.
Họ nhà t có 2 người ntn. Và luôn cần có người chăm sóc bên cạnh. H cha mẹ còn chăm đc thì ko có gì chứ mốt bản thân họ yếu đi thì cái đó mới buồn.
Lấy vợ mà nó nhìn nhà có đứa em như vậy nó cũng đắn đo lắm, dù nhà có tiền đi chăng nữa,
năm kiếm 1 tỷ là mua ô tô ko mua nhàĐêm khuya ngày lễ suy nghĩ mãi vẫn thấy rối và mù mờ nên mình chỉ viết vài dòng tâm sự, cám ơn mấy bro đã đọc qua.
Mình 32 tuổi (94), gia đình ở quê, dạng đủ ăn đủ mặc, nhà cửa cũng tàm tạm. Ba mẹ năm nay cũng đã ngoài 60, nhà có thằng em trai bị tự kỷ bẩm sinh 24 tuổi mà như đứa con nít 2 tuổi, chủ yếu ba mẹ mình ở nhà chăm. Xưa mẹ mình còn khoẻ với kinh tế vùng phát triển thì cũng có đồng ra đồng vô, còn hiện nay đa phần phụ thuộc vào 5 xào đất ba mình cho công ty thuê để trồng rau hợp đồng, tháng có tháng không. Mình cũng không rõ thu nhập bao nhiêu nhưng chắc mười mấy triệu/ tháng cho cả 3 người.
Bản thân mình làm ở Sài Gòn, chỉ có 1 cái bằng đại học trường dân lập, không có nhà vẫn chỉ đang thuê chung cư vì không muốn mang nợ nhiều, có 1 cái xe ô tô để về quê thăm ba mẹ, còn đang nợ ngân hàng 130 triệu đử sức trả hết 1 lần. Thu nhập năm quanh 950tr - 1,1 tỷ, công việc lúc stress lúc không nhưng ngày càng khó lên (ghế ít đít nhiều), bản thân tiếng anh không tốt nên cũng đang tìm hướng để cải thiện dần và kiếm đường học thêm thạc sĩ, biết đâu sau này lại thêm nghề tay trái là đi dạy. Ngoại hình cũng tạm tạm nhưng càng lớn tuổi dần thì nó cũng càng mất đi, có khi sắp tới còn bị hói vì ba mình cũng bị. Mình chưa có gia đình, tính dù đào hoa nhưng cũng muốn lập gia đình, khổ cái là quen ai thì cũng có 1 biến cố gì đó rồi phải dừng lại làm mình rất mệt mỏi (gia đình khác tôn giáo, gia đình bên kia sắp xếp cho quen người khác, đi nước ngoài sống,...).
Tự nhiên dạo này mình bắt đầu thấy lo lắng, vì tương lai là một mình mình cần chuẩn bị chăm sóc 3 người trong gia đình, lúc đó thì tiền bạc cũng chẳng mấy chốc mà bay, có khi lại phải về quê bỏ dở công việc trong Sài Gòn, mà cái ngành của mình về quê không làm ra tiền. Rồi chưa lập gia đình, sau này không biết còn kịp không hay cuối cùng lại sống 1 mình mà không còn ai trong gia đình bên cạnh, cũng không vợ không con, một đời cô độc như vậy. Rồi các vấn đề về sức khoẻ bản thân, mình đang nghĩ bị tiền cao huyết áp, ở mông còn có 1 cái khối u to 2-3 cm mấy năm rồi nhưng mình chưa đi khám, đang tính đợt này đi nhưng lại sợ u ác tính.
Bỗng nhiên thấy cuộc đời mình mông lung và mù mờ với nhiều lo lắng, mình viết ra tâm sự vậy thôi. Cám ơn
Biết sợ là tốt feng ợ. Sợ để có động lực mà thay đổiĐêm khuya ngày lễ suy nghĩ mãi vẫn thấy rối và mù mờ nên mình chỉ viết vài dòng tâm sự, cám ơn mấy bro đã đọc qua.
Mình 32 tuổi (94), gia đình ở quê, dạng đủ ăn đủ mặc, nhà cửa cũng tàm tạm. Ba mẹ năm nay cũng đã ngoài 60, nhà có thằng em trai bị tự kỷ bẩm sinh 24 tuổi mà như đứa con nít 2 tuổi, chủ yếu ba mẹ mình ở nhà chăm. Xưa mẹ mình còn khoẻ với kinh tế vùng phát triển thì cũng có đồng ra đồng vô, còn hiện nay đa phần phụ thuộc vào 5 xào đất ba mình cho công ty thuê để trồng rau hợp đồng, tháng có tháng không. Mình cũng không rõ thu nhập bao nhiêu nhưng chắc mười mấy triệu/ tháng cho cả 3 người.
Bản thân mình làm ở Sài Gòn, chỉ có 1 cái bằng đại học trường dân lập, không có nhà vẫn chỉ đang thuê chung cư vì không muốn mang nợ nhiều, có 1 cái xe ô tô để về quê thăm ba mẹ, còn đang nợ ngân hàng 130 triệu đử sức trả hết 1 lần. Thu nhập năm quanh 950tr - 1,1 tỷ, công việc lúc stress lúc không nhưng ngày càng khó lên (ghế ít đít nhiều), bản thân tiếng anh không tốt nên cũng đang tìm hướng để cải thiện dần và kiếm đường học thêm thạc sĩ, biết đâu sau này lại thêm nghề tay trái là đi dạy. Ngoại hình cũng tạm tạm nhưng càng lớn tuổi dần thì nó cũng càng mất đi, có khi sắp tới còn bị hói vì ba mình cũng bị. Mình chưa có gia đình, tính dù đào hoa nhưng cũng muốn lập gia đình, khổ cái là quen ai thì cũng có 1 biến cố gì đó rồi phải dừng lại làm mình rất mệt mỏi (gia đình khác tôn giáo, gia đình bên kia sắp xếp cho quen người khác, đi nước ngoài sống,...).
Tự nhiên dạo này mình bắt đầu thấy lo lắng, vì tương lai là một mình mình cần chuẩn bị chăm sóc 3 người trong gia đình, lúc đó thì tiền bạc cũng chẳng mấy chốc mà bay, có khi lại phải về quê bỏ dở công việc trong Sài Gòn, mà cái ngành của mình về quê không làm ra tiền. Rồi chưa lập gia đình, sau này không biết còn kịp không hay cuối cùng lại sống 1 mình mà không còn ai trong gia đình bên cạnh, cũng không vợ không con, một đời cô độc như vậy. Rồi các vấn đề về sức khoẻ bản thân, mình đang nghĩ bị tiền cao huyết áp, ở mông còn có 1 cái khối u to 2-3 cm mấy năm rồi nhưng mình chưa đi khám, đang tính đợt này đi nhưng lại sợ u ác tính.
Bỗng nhiên thấy cuộc đời mình mông lung và mù mờ với nhiều lo lắng, mình viết ra tâm sự vậy thôi. Cám ơn
quý anh có thể kể cụ tỉ hơn về cái này đc k? tò mò thậtquý anh mà vào KCN tha hồ vùng vẫy, nhưng phải vào cty nào có số vốn lớn, đầu tư ban đầu lớn, đồng nghĩa với khả năng vay nợ ngân hàng lớn.
lúc đấy thì ngoài lương 40-50, quý anh còn được làm việc với bank về việc vay nợ các kiểu, mà làm việc với bank thì có khoản này kia, gấp mấy lần lương.
dĩ nhiên điều kiện tiên quyết vẫn là được làm việc với bank

giống tôi, cay thì vcl anh nhỉCái đ!t mẹ vào đây tưởng được an ủi mà trầm cảm mẹ luôn, thằng nào cũng than khó khăn mà toàn 1-200tr tháng, thằng ngu nhất là 60 củ tháng
