Tuổi 32 bắt đầu cảm thấy mông lung

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề SkyAirForce
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chắc các anh ít lướt f17 nên không để ý thôi, 8/10 thớt than thở trên này toàn là đám thu nhập trung với cao, vozlit thu nhập thấp lo cày 2-3 job chít mẹ, rãnh đâu mà lên đây làm mấy trò mèo này. 😂
 
cỡ đó mà nó than như đúng rồi á, đúng là con người ko bao giờ thỏa mãn với những gì mình đang có
 
đồng niên tính an ủi mà lương ông còn gấp mấy lần tôi nữa, ông nên an ủi tôi mới phải
vl voz
 
mỗi cuộc đời là 1 câu chuyện phải ráng thôi! nhìn qua nhìn lại, phát triển thì phải tự bản thân mình chứ chẳng ai cho ai được lời khuyên.
Tiền có thể kiếm được nhiều nhưng không ai chắc có thể kiếm được mãi. Nhưng sức khỏe và thời gian chắc chắn là trôi đi rồi không quay lại được.

Còn tới đâu thi chơi tới đó, tính trước những chuyện mà mình không thể thay đổi thì chẳng thể làm gì được, còn nặng nề thêm.
 
Này là do thím thành công, đạt được thu nhập mong muốn sớm nên bị vậy thôi. Hầu như ai khi đạt được ngưỡng tự do tài chính, hay thành công đều bị cảm giác trống rỗng hết. Giờ thím chỉ cần rớt về thất bại phát là hết ngay.
 
Vấn đề của thớt ko phải là tiền bạc, mà là thằng em tật nguyền.

Họ nhà t có 2 người ntn. Và luôn cần có người chăm sóc bên cạnh. H cha mẹ còn chăm đc thì ko có gì chứ mốt bản thân họ yếu đi thì cái đó mới buồn.

Lấy vợ mà nó nhìn nhà có đứa em như vậy nó cũng đắn đo lắm, dù nhà có tiền đi chăng nữa,
Rồi sẽ có ng phù hợp với mình thôi,nhà hàng xóm tôi ở quê có 2ae e gái bị tâm thần,mẹ già cũng bị bệnh gì ấy phải xạ trị vậy.Anh này làm xây dựng lương lậu cũng k bao nhiêu.Vậy mà lấy đc một cô vk rất chịu thương chịu khó hiền lành,sinh đc 2 đứa con trai.Lấy vk xong ổng k đi xây dựng nữa mà 2 vk ck thuê cửa hàng làm tiệm rửa xe ngay cạnh nhà để gần mẹ.Thớt còn sướng chán,lương đấy thì k phải nghĩ.Còn vk ck thì càng lớn tuổi tôi càng thấy đó là cái duyên.
 
thằng thớt chủ yếu khoe thu nhập của nó chứ nó quan tâm mẹ gì
FfsqRRV.png
 
94 Đang thất nghiệp, không có chuyên môn nghề ngỗng gì, gặp đúng thằng 94 kiếm 1t/năm lên than thở, vkl
 
Vãi 1 tỉ/ năm, winner mẹ r. Fen đăng bài này k sợ loser như t nghĩ quẩn hả. T 95 chưa từng có mối tình vắt vai, thất nghiệp từ tết, đang chờ nghỉ đủ năm để lãnh 100tr tiền bảo hiểm xã hội đây @@. Tuổi này chủ yếu làm nước tư tưởng của bản thân là chính, chấp nhận được nội tại bản thân đang có, và kệ mẹ thiên hạ dèm pha, thì bản thân sẽ được nhẹ lòng. Còn ngược lại thì bản thân sẽ bị dằn vặt.
 
này là cảm thấy mông đít, cảm thấy lung linh chứ "mông lung" con mẹ gì
 
Đêm khuya ngày lễ suy nghĩ mãi vẫn thấy rối và mù mờ nên mình chỉ viết vài dòng tâm sự, cám ơn mấy bro đã đọc qua.

Mình 32 tuổi (94), gia đình ở quê, dạng đủ ăn đủ mặc, nhà cửa cũng tàm tạm. Ba mẹ năm nay cũng đã ngoài 60, nhà có thằng em trai bị tự kỷ bẩm sinh 24 tuổi mà như đứa con nít 2 tuổi, chủ yếu ba mẹ mình ở nhà chăm. Xưa mẹ mình còn khoẻ với kinh tế vùng phát triển thì cũng có đồng ra đồng vô, còn hiện nay đa phần phụ thuộc vào 5 xào đất ba mình cho công ty thuê để trồng rau hợp đồng, tháng có tháng không. Mình cũng không rõ thu nhập bao nhiêu nhưng chắc mười mấy triệu/ tháng cho cả 3 người.

Bản thân mình làm ở Sài Gòn, chỉ có 1 cái bằng đại học trường dân lập, không có nhà vẫn chỉ đang thuê chung cư vì không muốn mang nợ nhiều, có 1 cái xe ô tô để về quê thăm ba mẹ, còn đang nợ ngân hàng 130 triệu đử sức trả hết 1 lần. Thu nhập năm quanh 950tr - 1,1 tỷ, công việc lúc stress lúc không nhưng ngày càng khó lên (ghế ít đít nhiều), bản thân tiếng anh không tốt nên cũng đang tìm hướng để cải thiện dần và kiếm đường học thêm thạc sĩ, biết đâu sau này lại thêm nghề tay trái là đi dạy. Ngoại hình cũng tạm tạm nhưng càng lớn tuổi dần thì nó cũng càng mất đi, có khi sắp tới còn bị hói vì ba mình cũng bị. Mình chưa có gia đình, tính dù đào hoa nhưng cũng muốn lập gia đình, khổ cái là quen ai thì cũng có 1 biến cố gì đó rồi phải dừng lại làm mình rất mệt mỏi (gia đình khác tôn giáo, gia đình bên kia sắp xếp cho quen người khác, đi nước ngoài sống,...).

Tự nhiên dạo này mình bắt đầu thấy lo lắng, vì tương lai là một mình mình cần chuẩn bị chăm sóc 3 người trong gia đình, lúc đó thì tiền bạc cũng chẳng mấy chốc mà bay, có khi lại phải về quê bỏ dở công việc trong Sài Gòn, mà cái ngành của mình về quê không làm ra tiền. Rồi chưa lập gia đình, sau này không biết còn kịp không hay cuối cùng lại sống 1 mình mà không còn ai trong gia đình bên cạnh, cũng không vợ không con, một đời cô độc như vậy. Rồi các vấn đề về sức khoẻ bản thân, mình đang nghĩ bị tiền cao huyết áp, ở mông còn có 1 cái khối u to 2-3 cm mấy năm rồi nhưng mình chưa đi khám, đang tính đợt này đi nhưng lại sợ u ác tính.

Bỗng nhiên thấy cuộc đời mình mông lung và mù mờ với nhiều lo lắng, mình viết ra tâm sự vậy thôi. Cám ơn
năm kiếm 1 tỷ là mua ô tô ko mua nhà
=> sai lầm là đây
 
Đêm khuya ngày lễ suy nghĩ mãi vẫn thấy rối và mù mờ nên mình chỉ viết vài dòng tâm sự, cám ơn mấy bro đã đọc qua.

Mình 32 tuổi (94), gia đình ở quê, dạng đủ ăn đủ mặc, nhà cửa cũng tàm tạm. Ba mẹ năm nay cũng đã ngoài 60, nhà có thằng em trai bị tự kỷ bẩm sinh 24 tuổi mà như đứa con nít 2 tuổi, chủ yếu ba mẹ mình ở nhà chăm. Xưa mẹ mình còn khoẻ với kinh tế vùng phát triển thì cũng có đồng ra đồng vô, còn hiện nay đa phần phụ thuộc vào 5 xào đất ba mình cho công ty thuê để trồng rau hợp đồng, tháng có tháng không. Mình cũng không rõ thu nhập bao nhiêu nhưng chắc mười mấy triệu/ tháng cho cả 3 người.

Bản thân mình làm ở Sài Gòn, chỉ có 1 cái bằng đại học trường dân lập, không có nhà vẫn chỉ đang thuê chung cư vì không muốn mang nợ nhiều, có 1 cái xe ô tô để về quê thăm ba mẹ, còn đang nợ ngân hàng 130 triệu đử sức trả hết 1 lần. Thu nhập năm quanh 950tr - 1,1 tỷ, công việc lúc stress lúc không nhưng ngày càng khó lên (ghế ít đít nhiều), bản thân tiếng anh không tốt nên cũng đang tìm hướng để cải thiện dần và kiếm đường học thêm thạc sĩ, biết đâu sau này lại thêm nghề tay trái là đi dạy. Ngoại hình cũng tạm tạm nhưng càng lớn tuổi dần thì nó cũng càng mất đi, có khi sắp tới còn bị hói vì ba mình cũng bị. Mình chưa có gia đình, tính dù đào hoa nhưng cũng muốn lập gia đình, khổ cái là quen ai thì cũng có 1 biến cố gì đó rồi phải dừng lại làm mình rất mệt mỏi (gia đình khác tôn giáo, gia đình bên kia sắp xếp cho quen người khác, đi nước ngoài sống,...).

Tự nhiên dạo này mình bắt đầu thấy lo lắng, vì tương lai là một mình mình cần chuẩn bị chăm sóc 3 người trong gia đình, lúc đó thì tiền bạc cũng chẳng mấy chốc mà bay, có khi lại phải về quê bỏ dở công việc trong Sài Gòn, mà cái ngành của mình về quê không làm ra tiền. Rồi chưa lập gia đình, sau này không biết còn kịp không hay cuối cùng lại sống 1 mình mà không còn ai trong gia đình bên cạnh, cũng không vợ không con, một đời cô độc như vậy. Rồi các vấn đề về sức khoẻ bản thân, mình đang nghĩ bị tiền cao huyết áp, ở mông còn có 1 cái khối u to 2-3 cm mấy năm rồi nhưng mình chưa đi khám, đang tính đợt này đi nhưng lại sợ u ác tính.

Bỗng nhiên thấy cuộc đời mình mông lung và mù mờ với nhiều lo lắng, mình viết ra tâm sự vậy thôi. Cám ơn
Biết sợ là tốt feng ợ. Sợ để có động lực mà thay đổi
 
vào đọc thấy 1 tỷ một năm thì nhận ra mình mới là người cần an ủi ...
 
quý anh mà vào KCN tha hồ vùng vẫy, nhưng phải vào cty nào có số vốn lớn, đầu tư ban đầu lớn, đồng nghĩa với khả năng vay nợ ngân hàng lớn.
lúc đấy thì ngoài lương 40-50, quý anh còn được làm việc với bank về việc vay nợ các kiểu, mà làm việc với bank thì có khoản này kia, gấp mấy lần lương.
dĩ nhiên điều kiện tiên quyết vẫn là được làm việc với bank
quý anh có thể kể cụ tỉ hơn về cái này đc k? tò mò thật :oops:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
SkyAirForce,
Người trả lời cuối
MikasaAckermann,
Trả lời
93
Lượt xem
13.180
Quay lại
Lên đầu trang