Chương 10
Mặt trời đã đứng bóng, nắng trưa gay gắt xuyên qua những tán lá đa cổ thụ, rọi những đốm sáng lốm đốm xuống sân gạch huyện đường. Sau một đêm dài vật lộn với sóng gió và những xác chết kinh hoàng, không gian nha môn trưa nay chìm vào một sự tĩnh lặng hiếm hoi, chỉ có tiếng ve sầu râm ran báo hiệu cái oi ả của ngày hè.
Trong phòng ngủ phía hậu đường, Quan huyện Nguyễn Duy vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ. Chàng nằm im lìm, hơi thở đều đặn nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt, dường như ngay cả trong giấc mơ, những ám ảnh về vụ án nhà bà Mận, Hòn Mê, vách đá Vọng Nguyệt vẫn không buông tha chàng.
"Cạch... cạch..."
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo theo tiếng gọi khẽ khàng nhưng kiên trì của Thầy Đề Lĩnh: "Bẩm quan lớn... giờ Ngọ đã qua rồi ạ. Quan dậy dùng chút cơm trưa kẻo hại dạ dày. Đêm qua quan đã vất vả quá rồi..."
Nguyễn Duy giật mình, choàng tỉnh dậy, trán lấm tấm mồ hôi lạnh như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Chàng đưa tay dụi đôi mắt vẫn còn cay xè và nặng trĩu vì thiếu ngủ, phải mất một lúc lâu, chàng mới ngơ ngác nhìn quanh căn phòng quen thuộc, định thần lại được mình đang ở hậu đường huyện nha chứ không phải vách đá dựng đứng chênh vênh ngoài biển khơi. Cơn đau đầu như búa bổ ập đến khiến chàng hơi choáng váng, nhưng cái bụng đói cồn cào thì réo lên từng hồi.
"Ta dậy ngay đây, thầy Đề."
Nguyễn Duy vục hai tay vào thau đồng, vốc từng vốc nước lạnh buốt tạt mạnh lên mặt. Chàng dùng chiếc khăn mặt thô ráp chà mạnh lên hai gò má, cố gắng tìm lại sự tỉnh táo cần thiết để đối mặt với những rối ren còn đang dang dở. Sau khi soi mình vào mặt nước sóng sánh để chỉnh lại chiếc khăn xếp cho ngay ngắn và vuốt phẳng những nếp nhăn trên tà áo lụa, Duy hít một hơi sâu rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Dọc hành lang dẫn xuống phòng ăn, mũi chàng bắt gặp mùi thơm lừng của gà quay quyện với hương rượu nếp nồng nàn. Một dự cảm lạ lùng dấy lên trong lòng khiến chàng rảo bước nhanh hơn.
Nhưng vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, một cảnh tượng đập vào mắt khiến Nguyễn Duy khựng lại, đôi chân như bị đóng đinh xuống nền gạch bát tràng. Chàng dụi mắt lần nữa, ngỡ ngàng như không dám tin vào mắt của chính mình, cứ ngỡ mình vẫn đang còn mơ ngủ.
Trước mắt chàng, trên chiếc bàn tròn bằng gỗ lim bóng loáng, bày biện la liệt sơn hào hải vị: nào gà quay vàng ruộm bốc khói nghi ngút, nào nem công chả phượng xếp đầy đĩa sứ, rượu nếp cái hoa vàng sóng sánh trong bình ngọc tỏa hương ngào ngạt. Và ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa, không ai khác chính là Quan Tri Phủ Lê Khắc Cẩn.
Kẻ mà đêm qua còn rên rỉ như sắp chết, thân thể bầm dập tím tái, nay lại đang ngồi vắt chân chữ ngũ, hai tay cầm chiếc đùi gà xối mỡ to tướng, miệng nhai nhồm nhoàm đầy vẻ khoái trá. Mỡ gà chảy tươm ra mép, bóng nhẫy dưới ánh nắng trưa. Sắc mặt hắn hồng hào, căng mọng, đôi mắt híp lại vì cười, cái bụng phệ rung lên bần bật theo từng tràng cười hô hố. Chẳng còn chút dấu hiệu tàn tạ nào của một kẻ vừa trải qua trận đòn đánh thừa sống thiếu chết hay vụ ám sát kinh hoàng đêm qua. Hắn cười nói oang oang, tiếng cười sảng khoái đến mức nước bọt bắn tung tóe sang cả người ngồi cạnh.
Ngồi kế bên hắn là thầy lang Cuội. Gã thầy lang hộ pháp này xem ra cũng thuộc hạng "phổi bò", đêm qua suýt mất mạng là thế mà nay đứng trước mâm cao cỗ đầy, cái tính phàm ăn đã đánh bật nỗi sợ hãi. Hắn ngồi ăn uống khí thế, tay bốc thịt, miệng nhai nhồm nhoàm không kém gì quan lớn, thi thoảng lại híp mắt cười hề hề, vẻ mặt đầy sự hưởng thụ và thản nhiên đến lạ.
Thấy bóng Duy bước vào, Cẩn đang ngồm ngoàm nhai vội nuốt ực miếng thịt xuống cổ họng, tay vẫy cái đùi gà bóng nhẫy dầu mỡ lia lịa, cười hô hố làm rung cả bộ hàm nọng: "Kìa! Hiền đệ dậy rồi đấy à? Ngủ kỹ thế! Vào đây, vào đây làm chén rượu cho giãn gân cốt."
Nguyễn Duy kéo ghế ngồi xuống, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Cẩn, đầy vẻ hoài nghi và kinh ngạc. Chàng nhớ lại hình ảnh thê thảm đêm qua, khi Cẩn rên rỉ vì đau đớn, vậy mà giờ đây hắn lại đang phừng phừng sức sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Lê huynh... huynh... huynh thực sự đã khỏe hẳn rồi sao?" Duy ngập ngừng hỏi, ánh mắt lướt qua tấm lưng to bè của Cẩn đang rung lên sau mỗi trận cười. "Vết thương đêm qua bầm tím là thế..."
Cẩn vỗ ngực cái "bộp" đầy tự mãn, cười khanh khách đến nỗi híp cả mắt lại: "Gớm! Nhằm nhò gì ba cái vết thương cỏn con ấy! Ta là ai chứ? Quan Tri Phủ mệnh lớn, phúc lớn, có quý nhân phù trợ, thần phật che chở thì làm sao mà chết yểu được? Với lại..."
Hắn liếc mắt sang phía Cuội, nháy mắt một cái đầy vẻ đắc ý: "Phải công nhận gã lang băm này trông cục súc thế mà thuốc thang cũng được việc phết. Đắp vào cái là mát rượi thấu tim gan, sáng dậy thấy người nhẹ bẫng, chẳng còn chút đau đớn nào."
Cuội nghe nhắc đến mình thì chẳng thèm ngẩng đầu lên khỏi đĩa thịt, hắn nốc cạn một chén rượu nếp rồi khà một tiếng đầy sảng khoái. Hắn dùng cái mu bàn tay thô kệch quệt ngang miệng đầy dầu mỡ, đôi mắt vằn tia máu liếc xéo Cẩn một cái đầy vẻ giễu cợt: "Dẫu sao thì cái mạng của ngài Quan Phủ đây vẫn còn đáng giá chán. Thuốc của ta là thuốc tiên cứu người, nhưng cũng là thuốc độc móc túi trọc phú. Ta định bụng cứ dây dưa thêm dăm bữa nửa tháng nữa, mỗi ngày một lạng bạc mà thu cho sướng tay, tội gì không hưởng?"
Hắn cười hắc hắc, nụ cười mang đậm chất ngang tàng của kẻ sống dựa vào rừng núi, rồi lại cầm một khúc xương gà lên gặm ngon lành: "Nhưng mà quan huyện Duy này, ta nói thật là ở gần ông Phủ đây sợ quá. Đêm qua suýt nữa thì ta mất trắng cái 'mỏ vàng' này rồi. Tên sát thủ đó ra tay gớm thật đấy, đoản đao tay trái quỷ khốc thần sầu, ta mà không có chút nghề rừng phòng thân thì giờ này chẳng còn ngồi đây mà nhai xương gà với các quan đâu."
Lê Khắc Cẩn bĩu môi, dùng cái khăn tay thêu thùa quệt qua loa mớ mỡ gà trên mép rồi cười hẩy một cái đầy vẻ khinh bỉ: "Gớm! Ngươi thì lại chả sợ quá. Đêm qua ta thấy có đứa vừa nhìn thấy cái bóng đen lướt qua cửa sổ đã lăn đùng ra ngất xỉu đầu tiên cơ mà. Gan thỏ đế thế mà cũng đòi khoe nghề rừng với chả săn cọp."
Cuội cũng chẳng vừa, hắn đặt khúc xương xuống đĩa sứ, cười hì hì, đôi mắt liếc nhìn xuống vùng háng của Cẩn đầy tinh quái: "Thì ta ngất là vì ta bị đánh lén. Thế còn ngài Quan Phủ đây, ai là người tối qua... tè cả ra quần đến mức sũng cả cái sập gụ nhà người ta thế nhỉ? Sát thủ chưa kịp chạm vào một sợi lông chân mà đã 'khai hoa' mất rồi, làm lính lệ phải đi thay chiếu mệt phờ râu."
Cả hai nhìn nhau một hồi rồi cùng phá lên cười sằng sặc, tiếng cười oang oang làm rung cả gian phòng ăn, chẳng màng đến lễ nghi hay cái chết vừa sượt qua kề cổ đêm qua. Cẩn vỗ đùi đánh đét một cái khoái trá, còn Cuội thì hỉ hả nốc thêm một chén rượu như thể họ là đôi bạn chí cốt lâu ngày gặp lại. Nguyễn Duy nhìn cảnh tượng tréo ngoe ấy, chỉ biết thở dài rồi lắc đầu ngao ngán trước sự vô tư và ngang tàng đến mức đáng sợ của hai kẻ này.
Cẩn quay sang Nguyễn Duy, giọng đầy vẻ trêu chọc và dạy đời: "Đấy, đệ thấy chưa? Ta đã bảo rồi, cứ đơn giản mà sống. Đêm qua đệ cứ lo bò trắng răng, nào là đi vách đá, nào là đội mưa đội gió ra biển... Kết quả là gì? Về đến nhà ướt như chuột lột, ngủ mệt phờ râu. Còn ta, cứ nằm đây dưỡng thương, ăn ngon ngủ kỹ, giờ lại khỏe re. Cứ theo cái cách của bản quan, chém phắt mụ Mận đi là xong chuyện, đỡ phải rách việc dầm mưa dãi nắng cho khổ thân."
Nguyễn Duy nhìn vẻ mặt phè phỡn của Cẩn, lòng thầm ngán ngẩm nhưng cũng nén giận, điềm tĩnh rót một chén trà nóng: "Huynh nói nghe nhẹ nhàng quá. Chuyện đêm qua, lưỡi dao kề tận cổ, huynh quên nhanh vậy sao?"
Nhắc đến chuyện lưỡi dao, nụ cười hơ hớ trên môi Cẩn bỗng tắt ngấm như bị tạt nước lạnh. Hắn đang định cắn miếng thịt thì khựng lại, đôi vai béo múp run nhẹ. Hắn nuốt khan một cái rõ to, bàn tay múp míp đưa lên vuốt ve cái cổ ngấn mỡ của mình theo bản năng: "Ờ thì... quên thì chưa quên hẳn... Nhớ lại cái luồng gió lạnh buốt từ lưỡi dao ấy... ta vẫn thấy lạnh toát cả cái sống lưng đây này. Nhưng mà... kệ nó đi! Có quan quân canh gác, nó vào là ta... ta cho lính chém chết ngay ấy mà!"
Nguyễn Duy đặt chén trà xuống bàn cái "cạch", tiếng động nhỏ nhưng làm Cẩn giật bắn mình. Nguyễn Duy nhìn thẳng vào mắt Cẩn, ánh mắt sắc sảo như muốn soi thấu sự ngu ngơ che đậy lòng tham của hắn: "Huynh còn nhớ hôm qua tại sao huynh lại bị dân làng vây đánh không? Huynh bảo huynh đi lấy vật chứng là một thỏi vàng. Thỏi vàng đó huynh lấy từ mái nhà của tên Sứa, là vàng rút từ cái túi của ông Tham, đúng không? Nhưng điều đệ thắc mắc là... làm sao huynh biết nhà hắn có vàng?"
Cẩn nghe nhắc đến vàng thì mắt bỗng sáng rực lên, quên tiệt nỗi sợ đêm qua. Hắn cười khẩy, ra vẻ đắc ý lắm, hất hàm nói bằng giọng lè nhè: "Hừ! Đệ cứ hay coi thường cái đầu của bản quan. Sáng hôm qua, ta đã dùng chút... ờ thì gọi là ngón nghề tra hỏi nhẹ nhàng một chút dưới hầm ngục ấy mà. Cái giống dân đen gian manh đó, đệ cứ nói đạo nghĩa thì chúng nó chỉ có 'dạ dạ vâng vâng' rồi giấu tiệt đi thôi. Ta chỉ cần dọa bẻ gãy mấy cái ngón tay bẩn thỉu của nó, nó đã sợ vãi linh hồn ra, khai ngay là có lén rút được một thỏi giấu trên mái nhà."
Hắn ghé sát vào tai Nguyễn Duy, hơi thở nồng nặc mùi gà quay và rượu, thầm thì với vẻ mặt cực kỳ ngu ngơ nhưng lại tưởng mình thông minh nhất thiên hạ: "Mà đệ tin ta đi, cái túi đó to tận mười gang, thằng Sứa nó tham như mõ ấy, làm gì có chuyện nó chỉ lấy một thỏi? Ta đồ rằng nó khai một thỏi là để lừa ta thôi, chắc chắn nó phải giấu cả một hũ to tướng dưới nền nhà hay xó nào đó. Tiếc là hôm qua đám dân ngu kia khuấy đảo làm ta lỡ việc, chứ không... ta đã đào tận gốc, trốc tận rễ cái ổ vàng ấy rồi!"
Nguyễn Duy nhíu mày, thực sự cảm thấy cạn lời trước lối suy nghĩ của Cẩn: "Lê huynh, huynh thực sự tin là có một hũ vàng sao? Và huynh liều mình đi lấy nó chỉ vì nghe lời khai của một kẻ đang bị tra tấn? Huynh có biết là hành động đó của huynh suýt chút nữa đã phá hỏng toàn bộ vụ án, và cả cái mạng của huynh nữa không?"
Cẩn xua tay, lại tiếp tục nhai nhồm nhoàm: "Phá hỏng gì mà phá hỏng? Đệ cứ mọt sách quá hóa rồ rồi. Vàng thật, tiền tươi, đó mới là chân lý của triều đình, hiểu chưa?"
Nguyễn Duy lắc đầu, giọng nghiêm nghị cắt ngang dòng suy nghĩ về vàng bạc của Cẩn: "Huynh cứ suy nghĩ về vàng, còn cái mạng của huynh thì sao? Huynh có nghĩ là tên sát thủ tay trái đêm qua sẽ quay lại không?"
Cẩn đang nhai dở một miếng sụn gà giòn sần sật, nghe đến hai chữ "quay lại" thì bỗng nhiên bị sặc. Hắn ho sù sụ, mặt đỏ tía tai, tay quờ quạng vớ lấy chén rượu nốc vội để thông cổ họng. Khi cái mặt đã bớt đỏ, hắn mới tái mét nhìn Duy, miếng thịt gà trong miệng bỗng trở nên nhạt nhẽo, đắng ngắt như nhai rễ cỏ.
Hắn lắp bắp, giọng run run không giấu nổi vẻ hèn nhát: "Q-Quay lại? Chắc... chắc không đâu nhỉ? Đệ đừng có dọa ta! Đêm qua Trần Hùng đánh hắn bị thương rồi mà, máu chảy ròng ròng thế kia thì chắc hắn lết về nhà cũng khó, nói gì đến chuyện mò lại đây. Với lại... ta là Quan Tri Phủ, là phụ mẫu chi dân, thằng nào to gan lớn mật mà dám giết cha mẹ mình lần nữa chứ?"
"Hắn bị thương, nhưng thù chưa trả xong." Nguyễn Duy nói, giọng lạnh lùng như tảng băng đang dần nứt vỡ. "Huynh hãy cố dùng cái đầu của huynh mà nhớ lại đi. Đêm qua kẻ đó nói huynh nợ máu hắn. Trong vòng 2 năm trở lại đây, huynh có nhớ ra mình đã gây thù chuốc oán, hay lỡ tay... xử ép một ai đó không?"
Cẩn nhăn trán, vẻ mặt ngu ngơ đến tội nghiệp. Hắn vỗ vỗ vào cái đầu bóng nhẫy dầu mỡ của mình, đôi mắt híp tịt lại cố lục lọi trong cái trí nhớ vốn chỉ chứa toàn thực đơn yến tiệc và hằng hà sa số các thỏi bạc.
"2 năm... 2 năm... Ta xử biết bao nhiêu vụ, làm sao mà nhớ hết được mặt mũi mấy cái lũ dân đen hôi hám ấy?" Cẩn lầm bầm, giọng đầy vẻ tự mãn nhưng rỗng tuếch. "Vả lại, ta làm quan thanh liêm chính trực, công minh lỗi lạc thế này, ai mà oán ta cho được? Kẻ bị ta phạt chắc chắn là kẻ có tội, mà đã có tội thì bị trừng trị là lẽ đương nhiên. Chúng nó phải cảm ơn ta vì đã cho cơ hội cải tà quy chính chứ lị!"
Nguyễn Duy nghe cái lối lý luận ngạo mạn của Cẩn mà chỉ muốn thở dài thườn thượt. Chàng cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ châm biếm: "Thanh liêm chính trực? Lê huynh ạ, xử án kiểu nhìn mặt bắt hình dong, dùng nhục hình ép cung như huynh thì chỉ có gây thù chuốc oán chất chồng như núi thôi. Đệ nói thật lòng, với cái gia tài bạc vạn nhà huynh, ruộng vườn thẳng cánh cò bay, chi bằng huynh xin từ quan về quê mà an hưởng tuổi già, có phải sướng cái thân không? Cần gì phải bon chen chốn quan trường đầy rẫy hiểm họa này, để rồi đêm nằm còn phải lo lưỡi dao kề cổ?"
Thầy Đề Lĩnh đứng hầu trà bên cạnh, thấy không khí căng thẳng quá cũng bèn rụt rè đế thêm vào để làm dịu tình hình: "Dạ bẩm quan lớn, quan huyện Duy nói chí lý ạ. Quan Phủ giàu nứt đố đổ vách, về nhà ăn sung mặc sướng, có sợ thì chỉ sợ bọn trộm cướp lẻn vào dòm ngó thôi, chứ ở chốn quan trường này nhiều kẻ tiểu nhân ganh ghét, kẻ thù ẩn mình thì khó phòng lắm ạ."
Hai chữ "trộm cướp" của thầy Đề vừa thốt ra, Lê Khắc Cẩn bỗng khựng lại. Hắn đang định lùa miếng gân gà vào mồm thì cái miệng há hốc ra, mắt trợn ngược lên nhìn trần nhà, vẻ mặt trông đần độn đến lạ. Bất chợt, hắn đập bàn cái "rầm" khiến bát đũa nảy ngược lên loảng xoảng, một sợi gân gà rơi tọt xuống gấu áo lụa đắt tiền.
Hắn reo lên, giọng lè nhè đầy vẻ đắc ý: "A! Cướp! Nhớ rồi! Nhớ ra rồi! Đệ thấy ta chưa, cái đầu này đâu có để làm cảnh, nhắc một cái là nó mở ra ngay!"
Cẩn hào hứng kể, nước bọt bắn cả vào mặt Cuội ngồi cạnh. Lão thầy lang nhăn mặt, lén lấy tay áo quệt ngang trán. Cẩn vừa vung vẩy cái xương gà vừa nói: "Đúng là có một vụ... Cách đây đúng hai năm, hồi đó ta đang đi kinh lý qua huyện Hà Trung. Một vụ cướp của giết người rúng động cả vùng. Nhà họ Dương phú hộ giàu có nhất nhì vùng đó, buôn gỗ quý có tiếng, tiền bạc chất đầy kho. Một đêm mưa gió bão bùng, quân cướp xông vào giết sạch, từ ông bà chủ đến đám đầy tớ trai tráng đều bị chém chết, rồi bọn chúng còn phóng hỏa định thiêu rụi cả cơ nghiệp."
Cẩn húp một ngụm rượu, mắt lấp lánh vẻ tự hào: "Lúc ta dẫn lính đến hiện trường, khói vẫn còn bốc nghi ngút. Lính của ta bắt được một gia đình người làm của nhà ấy đang lén lút lẻn ra cổng sau, trên vai mỗi đứa đeo một cái tay nải nặng trịch. Ta nghĩ ngay trong bụng: 'Cái nhà này chết hết rồi, sao nhà thằng này còn sống nhăn? Lại còn mang theo đồ đạc bỏ chạy?' Thế là ta chẳng cần suy nghĩ nhiều cho mệt xác, ra lệnh tống ngục hết cả lũ cho xong chuyện!"
Nguyễn Duy nhíu mày, cảm thấy cái cách phá án này thực sự là một tai họa: "Huynh chỉ dựa vào việc họ còn sống mà kết tội sao? Chẳng lẽ huynh không hỏi xem trong cái tay nải kia có gì, hay tại sao họ lại chạy?"
Cẩn nhếch mép, cười một cách đần độn: "Hỏi chứ! Chúng nó chối phắt, một mực kêu oan, bảo là trong tay nải chỉ là mấy bộ quần áo cũ với ít tiền công dành dụm bấy lâu, đang định chạy khỏi cái nơi máu me chết chóc ấy thôi. Đệ coi, cái thói đời nó rành rành ra đấy, quân gian bao giờ chẳng mồm loa mép giải để chạy tội? Chủ chết rồi thì chúng nó không vơ vét mới là chuyện lạ, có khi chính chúng nó mở cổng cho giặc vào cướp rồi cũng nên! Ta cứ cho dùng kẹp ngón tay mà siết, đau quá hóa dại thì đứa nào chẳng phải gật đầu nhận tội. Thế là ta ký trát cho chém tuốt để dân làng hả dạ, vụ đó ta được quan trên khen thưởng vì phá án nhanh như chớp đấy!"
Nguyễn Duy nghe mà cảm thấy sống lưng lạnh toát, chàng ôm lấy trán, giọng nghẹn lại vì phẫn nộ trước sự càn rỡ: "Lê huynh... Huynh thật là... Vậy còn hung thủ thật sự??"
Cẩn gạt phắt đi, lại cầm đùi gà lên gặm tiếp. "Cái lẽ thường nó hiện ra trước mắt rồi, người sống cầm đồ chạy là kẻ cướp, đơn giản vậy thôi. Đệ cứ hay mọt sách, cứ thích đi tìm những thứ không đâu làm gì cho hại não."
Thầy Đề Lĩnh đứng bên cạnh nghe mà mặt tái mét, nhìn Nguyễn Duy đầy cảm thông rồi lại nhìn Cẩn với ánh mắt kinh hoàng. Một vị quan tri phủ mà xử án theo kiểu "tiện tay" như vậy, bảo sao thù hằn không chất chồng như núi.
Cẩn tặc lưỡi, nói tiếp với vẻ hơi bực dọc như thể mình là nạn nhân bị làm phiền: "Mà cái đám gia nhân ấy cũng lì lợm lắm cơ, đến tận lúc bị đưa ra pháp trường, đầu sắp lìa khỏi cổ rồi mà vẫn cứ gào lên kêu oan thấu tận trời xanh. Chúng nó một mực khai là có một băng cướp bịt mặt xông vào nhà, chúng nó chỉ là may mắn thoát được thôi. Ta nhớ chúng nó còn gọi tên băng cướp là cái gì mà... Thăng Bông... hay Thăng Long gì gì đó... Nghe phát mệt!"
"Thăng Long? Huynh chắc chắn chứ?" Nguyễn Duy hỏi dồn, giọng gấp gáp, ánh mắt như muốn lột trần ký ức của Cẩn. "Là Thăng Long, hay thực chất là Thanh Long?"
Cẩn ngẩn người ra, gãi đầu, vẻ mặt ngu ngơ: "Ờ... hình như là Thanh Long thì phải. Ta cũng chẳng nhớ rõ, 2 năm rồi còn gì, ai mà thèm để ý mấy cái tên nghe như phường tuồng ấy làm gì cho mệt óc. Mà đệ hỏi cái đó làm gì?"
"2 năm..." Duy lẩm bẩm, ánh mắt trở nên xa xăm và đầy lo ngại.
Lại là con số 2 năm định mệnh. Thầy đồ Hiếu trở về làng Vọng Khê mang theo cô vợ câm cách đây 2 năm. Hai gã thợ mộc Hổ, Báo với hình xăm Thanh Long đến dựng nhà bí mật ở vách đá cũng cách đây 2 năm. Và vụ án oan sai đẫm máu mà Cẩn vừa kể cũng xảy ra đúng 2 năm trước.
Mọi thứ không còn là trùng hợp ngẫu nhiên nữa. Tất cả dường như là những sợi dây thòng lọng vô hình đang siết chặt lại quanh một âm mưu trả thù tàn khốc, một vở kịch lớn đã được lên kế hoạch tỉ mỉ từ rất lâu mà chính Lê Khắc Cẩn là một mắt xích oan nghiệt.
Cẩn thấy Nguyễn Duy trầm ngâm thì cười khẩy một tiếng đầy vẻ bề trên. Hắn cầm ly nước vối lên, ngửa cổ nốc ừng ực một hơi cạn sạch để trôi đi miếng thịt gà béo ngậy vừa nuốt. Hắn quệt mồm vào ống tay áo lụa bóng loáng, hắng giọng tiếp tục khoe khoang:
"Cái phủ của đệ có tên Trần Hùng võ nghệ giỏi thật đấy. Hay là đệ bảo hắn theo ta về kinh đi, ta sẽ cho hắn chức tước bổng lộc hậu hĩnh hơn. Có hắn đi theo, chắc chắn cái thằng sát thủ kia chẳng thể làm gì được ta đâu, ta tha hồ mà đi vi hành! Ha ha ha!"
Nguyễn Duy không đáp, chàng cảm thấy sự ngu ngốc của Cẩn đã đạt đến mức báo động. Không khí trong căn phòng ăn bỗng chốc đặc quánh lại, lạnh lẽo đến rợn người khi một cái bóng trắng lừ lừ xuất hiện nơi ngưỡng cửa.
Phan Tiên Sinh bước vào, gương mặt y trắng bệch như không có lấy một giọt máu, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ ghim chặt vào đống đồ ăn thừa trên bàn bằng một ánh nhìn sắc lạnh lạ thường.
Nguyễn Duy quay sang, giọng thoáng chút lo âu: "Phan huynh, huynh thấy trong người thế nào? Đêm qua dầm mưa gió..."
Phan Tiên Sinh không trả lời ngay. Y đứng lặng lẽ như một bóng ma, môi mấp máy khó nhọc, giọng khàn đặc và ngắt quãng: "Ta... hơi mệt... d-dầm mưa tối qua..., sức ta k-không bằng... sức vóc trâu bò... của... Lê h-huynh đây."
Lê Khắc Cẩn nghe thấy thế thì lại phá lên cười hô hố, chỉ tay vào Phan đầy vẻ giễu cợt: "Đấy! Thấy chưa Phan huynh? Ta đã bảo rồi, đi theo Duy đệ làm gì cho khổ thân, Phan huynh nhìn nhợt nhạt như cái xác trôi sông thế kia kìa! Cứ như ta đây này, ăn ngon ngủ kỹ, phúc đức đầy mình mới là thuốc tiên nhất!"
Cẩn quệt vệt mỡ gà còn sót lại trên cằm, như sực nhớ ra điều gì đó cực kỳ "thú vị" trong vụ án cũ, hắn nói tiếp với vẻ mặt đần độn nhưng lại đầy tự đắc: "À, mà nhắc chuyện cũ mới nhớ, cái nhà giàu Dương phú hộ bị cướp giết sạch ở Hà Trung kia, nghe đâu cuối cùng vẫn còn sót lại một mống. Đứa con gái duy nhất của nhà đó, lúc đó không biết trốn ở xó xỉnh nào nên thoát chết. Mà tội nghiệp thật, cái cô tiểu thư ấy sau cái đêm kinh hoàng chứng kiến cả gia đình bị chém giết, nhà cửa cháy rụi, nghe đâu sợ quá hóa rồ, rồi bị câm luôn... Chẳng biết giờ trôi dạt về phương nào, hay đã chết bờ chết bụi ở đâu rồi."
Nguyễn Duy đang gắp miếng đậu phụ, nghe đến chữ "câm" thì hai chiếc đũa bỗng khựng lại giữa không trung. Miếng đậu rơi tọp xuống bát nước mắm, bắn tung tóe những vệt nâu sẫm lên mặt bàn gỗ bóng loáng.
"Huynh nói sao? Câm ư?" Duy buông phắt đũa, chồm người hẳn về phía trước. Hai tay chàng nắm chặt lấy mép bàn gỗ lim đến mức khớp xương trắng hếu, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay. Giọng chàng lạc hẳn đi, run rẩy vì một sự thật kinh hoàng đang dần lộ diện: "Lê huynh! Huynh nhớ kỹ lại đi! Cô gái ấy tên gì? Nhà đó rốt cuộc ở làng nào của huyện Hà Trung?"
Cẩn thấy Nguyễn Duy phản ứng thái quá thì nhăn mặt, hất tay Nguyễn Duy ra đầy vẻ khó chịu: "Gớm, làm gì mà đệ sồn sồn lên thế như bị ma đuổi vậy? Chuyện cũ rích từ đời tám hoánh nào rồi, nhắc lại làm gì cho dông cả bữa ăn... Để ta nhớ xem nào... Hình như con bé ấy tên là... tên là..."
Cẩn nheo mắt, vỗ vỗ vào cái trán hói bóng nhẫy mồ hôi, ra chiều suy nghĩ lung lắm. Hắn định nói tiếp, nhưng bất chợt, một tiếng "Khụ!" khô khốc vang lên từ cổ họng hắn.
Cẩn đưa tay lên che miệng, mặt bỗng nhăn nhó như vừa nuốt phải một hòn than nóng.
"Tên là gì huynh? Huynh nói mau lên!" Nguyễn Duy sốt ruột thúc giục, tim chàng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Linh tính mách bảo một sự thật đen tối sắp được phơi bày.
"Khụ... khụ... khụ!!!"
Tiếng ho của Cẩn bỗng trở nên dữ dội lạ thường. Hắn định mở miệng nói tiếp nhưng cổ họng bỗng nghẹn ứ lại, không sao thốt nên lời. Mặt hắn từ hồng hào nhanh chóng chuyển sang đỏ gay rồi tím tái dần, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Đôi mắt híp của hắn trợn ngược lên, lòng trắng dã đầy vẻ hoảng loạn và đau đớn tột cùng.
Cẩn run rẩy buông bàn tay đang che miệng ra, cúi đầu nhìn xuống.
Trong lòng bàn tay trắng bệch, múp míp của hắn, một vũng máu đen ngòm, đặc quánh và lợn cợn vừa được ho ra, bốc lên một mùi tanh nồng nặc và hôi thối đến nôn mửa.
"Máu... Duy ơi... Máu..." Cẩn ú ớ, tiếng được tiếng mất như người đang hụt hơi. Máu đen trào ra khỏi khóe miệng hắn không ngừng, nhỏ tong tong xuống bộ quần áo lụa là màu mỡ gà, loang lổ thành những mảng lớn.
Bầu không khí trong phòng ăn nổ tung trong một sự hỗn loạn tàn khốc. Thầy lang Cuội đập mạnh tay xuống bàn, gân xanh trên cánh tay hộ pháp nổi cuồn cuộn, đôi mắt quắc lên sắc lẹm nhưng tuyệt nhiên không hề lộ vẻ sợ hãi. Hắn lao tới, một tay giữ chặt bả vai đang co giật của Cẩn, tay kia bóp mạnh cằm vị quan Phủ, mũi hít hít cái mùi hôi bốc ra từ vũng máu đen ngòm trên bàn.
"Mẹ kiếp! Là Đoạn Trường Thảo!" Cuội rít lên qua kẽ răng, giọng đầy ngang tàng và tức giận. "Thằng nào to gan dám ra tay hạ độc ngay dưới mũi ta?
Trong khi Cuội đang cố dùng ngón tay ấn vào huyệt đạo ở cổ Cẩn để ngăn máu trào ra, Phan Tiên Sinh vẫn lặng lẽ như một bóng ma, nhưng động tác lại nhanh như chớp. Y không nói một lời, bàn tay gầy guộc như gọng kìm sắt vươn tới chộp lấy chiếc ly nước vối mà Cẩn vừa nốc cạn ban nãy. Từ trong ống tay áo trắng toát, Phan rút ra một cây kim bạc dài mảnh, dứt khoát cắm sâu vào lớp nước còn đọng lại dưới đáy ly.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào cây kim. Mũi kim vừa chạm vào lớp nước vối đã lập tức hóa đen kịt như mực tàu, màu đen ấy loang nhanh lên tận thân kim, đồng thời sủi lên những bọt khí li ti đầy chết chóc.
Phan Tiên Sinh ngước nhìn Nguyễn Duy, đôi mắt vô hồn giờ đây lạnh lẽo như băng giá: "Độc... t-trong nước vối.
"Rầm!"
Lê Khắc Cẩn gục đầu xuống bàn ăn, làm đổ vỡ bát đĩa loảng xoảng, thức ăn vương vãi khắp nơi. Một tay hắn bấu chặt vào mép bàn đến mức móng tay bật máu, tay kia vẫn chỉ về phía Duy, ngón tay run rẩy bần bật như muốn cố sức trăng trối nốt cái tên của cô gái câm còn dang dở. Nhưng từ đôi môi tím tái, sưng phồng ấy, giờ chỉ còn sủi ra những bọt máu đen sì hôi hám.
Nguyễn Duy đứng chết lặng, nhìn người huynh đệ đồng môn gục ngã ngay trước mắt mình trong một cái chết tức tưởi. Trong đầu chàng, hình ảnh ba chiếc ghế gỗ mục nát trong căn nhà cháy dở ở vách đá Vọng Nguyệt hiện về thật rõ ràng.
"Đoạn Trường Thảo..." Duy lẩm bẩm, hơi thở chàng trở nên nặng nề. "Cùng một loại độc... cùng một phương thức hạ độc trong bữa ăn... Kẻ thứ ba tại vách đá Vọng Nguyệt... lại là hắn sao?!"
—