Câu chuyện của bác tôi

tubebong

Junior Member
Chuyện của bác tôi. Bác tôi ở Hà Nội, từng làm ở bộ Ngoại giao, từng đi nhiều nước, nay bác đã về hưu. Về hưu bác mới có thời gian rảnh rỗi. Một hôm, bác gọi con cháu tụ tập lại, mục đích là giúp bác tìm lại, xác minh lại một vụ việc bí ẩn mà bác từng trải qua.
Đó là những năm chiến tranh ác liệt nhất, khi không quân Mỹ đánh phá miền bắc. Bác lúc đó học lớp 2, cùng mẹ đi sơ tán xuống vùng Thanh Hà, tỉnh Hải Dương. Mẹ bác khi ấy là giáo viên cấp 2, khi 2 mẹ con xuống đó, chính quyền xã Thanh An thu xếp cho ở một nhà trong làng Tiên Tảo, mẹ bác nhận công tác mới là dạy lớp 6 ở một trường cấp 2 gần đó.
Cuộc sống cứ thế yên ả trôi qua. Một buổi chiều thu se lạnh, khi đang nằm co ro một mình trên chiếc chõng tre, mẹ thì đi dạy. Bỗng ngòai cửa có tiếng gọi:
- Thành ơi...
Bác nhỏm dậy, nhòm ra ngoài cửa có người vẫy vẫy. Lồm cồm bò dậy, vừa dụi mắt vừa "dạ", bác chạy ra cửa. Ngoài cửa là một chị lớn, theo như tư duy của một thằng nhóc lớp 2 hồi đó thì chị phải học cấp 2. Và tất nhiên là học trường mẹ dạy, vì rất nhiều lần mẹ nhờ các anh chị lớn về nhà đón bác ra trường, hoặc các anh chị gần nhà cũng hay vào rủ bác đi chơi, đi chăn trâu, thả diều, cắt cỏ...hay đơn giản là lên triền đê bắt dế...
Chị lớn này bảo, đi với chị sang thôn bên, có nhà làm giỗ to lắm, mình sang ăn giỗ. Chị đi trước, đi nhẹ và nhanh lắm. Bác lúc đó, cắm cổ hùng hục theo sau. Hăm hở vì sắp được miếng ngon, có thể là nắm xôi, cái đùi gà...nên bác cũng chẳng chú ý đến mặt mũi hình dáng chị kia. Cứ theo sau lưng mà chạy.
Bác mải miết chạy qua cánh đồng, dọc triền đê, qua một con mương nhỏ có cái cầu tre, đường đi ngoằn ngoèo. Sau đó dừng ở một ngôi nhà ba gian, lạ lắm, bác đến chưa bao giờ. Trong nhà, ngoài sân lố nhố người, rõ là đám cỗ, xôn xao, ồn ào...
Nhưng đến bây giờ, khi ngồi giữa đám con cháu trong ngôi nhà yên tĩnh, mái tóc lòa xòa đã bạc, bác lắc đầu khi không thể nhớ hình dáng những người đó như thế nào. Không một khuôn mặt, không một giọng nói nào đọng lại trong đầu bác. Mặc dù ký ức về ngày hôm đó vẫn rõ mồn một trong bác.
Đang đứng ngẩn ngơ ngòai cổng, đưa mắt dớn dác tìm cái chị vừa nãy dẫn mình đến mà giờ k thấy đâu. Bỗng một người lớn nắm tay bác dắt xuống bếp. Dưới bếp mấy cái lò than cháy hừng hực, nồi niêu đun nấu loảng xoảng. Bác được dẫn vào ngồi một xó. Xung quanh người chạy ra chạy vào tấp nập. Chẳng ai mảy may để ý tới bác. Hoặc bác cảm giác như mình là người vô hình trong mắt họ.
Bỗng có người dúi vào tay bác nguyên một miếng thịt lợn lớn, quay vàng ươm, thơm phức, mỡ chảy ròng ròng. Đang đói, bác ăn luôn, cha mẹ ơi, bác chưa bao giờ được ăn một miếng thịt quay ngon đến vậy. Cái bì chín vàng ruộm vừa giòn vừa thơm, lớp mỡ vàng sánh béo ngậy, lớp thịt nạc khô đanh ngọt ngọt. Cả ba lớp kết hợp lại sau mỗi miếng cắn, kêu rôm rốp trong miệng.
Ngon quá, bác hăm hở ăn, ăn mãi, miếng thịt lại lớn, ăn mãi k hết...Bỗng bác nghe văng vẳng đâu đây tiếng chuông chùa quen thuộc. Ngôi chùa này gần nhà bác, buổi chiều chùa đánh chuông là tầm 6h.
Chết, một ý nghĩ chạy qua khiến bác bừng tỉnh. 6h chiều thì mẹ đi dạy về rồi. Nếu mẹ về mà bác k có nhà thì kiểu gì cũng bị mắng.
Về thôi!
Nghĩ đến đây, bác vứt luôn miếng thịt vàng óng đang giữ khư khư trên tay. Vội vàng chạy ra ngoài cổng. Ngoài sân, ngoài cổng vẫn kẻ ra ng vào tấp nập. Và vẫn tuyệt nhiên chẳng ai nhìn bác. Bác chạy một mạch từ cổng ra con đường khi nãy. Lúc nãy chạy vào, giờ bác cứ chạy ngược ra, cắm đầu cắm cổ chạy miết.
Trời chiều tối dần, chạy qua cánh đồng, chạy được ra tới con mương nhỏ thì bác k thấy cái cầu tre cũ kỹ đâu.
Quái thế nào lúc nãy nó vẫn còn ở đây cơ mà?
Bác cuống cuồng chạy ngược, chạy xuôi, nhớn nhác tìm. Không thấy. Vừa mệt, vừa sợ, bác nằm phịch xuống bờ mương, cơn buồn ngủ từ đâu ập đến. Rất nhanh, bác lăn ra ngủ, trong cơn mê nửa mơ nửa tỉnh, bác thấy thấp thoáng xa xa có ánh đèn, ánh đuốc lấp loáng, và cả tiếng gọi mình
....Thành ơ..i...Thành ơ...i....
Bác k biết mình đã ngủ bao lâu. Chỉ biết lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ. Một buổi sáng mùa thu trong trẻo. Xung quanh giường bác nằm, lố nhố người. Có ai đó reo lên
Thằng cu Thành tỉnh rồi
Thành tỉnh rồi hả con
" Dạ", bác ngồi dậy, dụi mắt, ngơ ngác. Bác đang nằm ở nhà mình. Mẹ bác ngồi ngay kế bên đầu giường, chăm chú nhìn bác, khuôn mặt lo lắng.
Được sự động viên, vỗ về của mẹ và các bác, các cô các chú. Bác kể lại rành rọt toàn bộ sự việc.
Theo như bác trưởng công an xã, thì tuyệt nhiên quanh thôn bác ở và mấy thôn bên cạnh không hề có nhà ai làm giỗ cả. Bác được mẹ cùng bác trưởng c.a và mấy chú dân quân dẫn ra đến cái kênh nhỏ, qua chiếc cầu tre cũ kỹ, để bác tìm cái nhà hôm trước.
Bác hăm hở dẫn đường, nhưng đi qua cánh đồng bác bị mất phương hướng, k tài nào tìm ra con đường lần trước bác đã đi. Bác trưởng c.a bảo ở chỗ đó chẳng có con đường nào cả, xung quanh đó cũng không hề có thôn xóm hay nhà nào để bác có thể chạy vào ăn giỗ ở đó.
Và tất nhiên, vụ việc được người lớn kết luận là bác ham chơi, mải chơi chạy ra tận con kênh đó, rồi ngủ quên tại đó, và nằm mơ.
Nhưng bác tôi biết, bác k hề mơ.
like cho 1 câu chuyện thú vị,
 

phuong007bg

Senior Member
Bà tôi kể, ngày đấy dân ta chết nhiều. + với đêm tối thiếu ánh sáng nhân tạo nên mấy chuyện ma quỷ nhiều lắm. Bà tôi còn kể ngày trc, đầu lâu cứ lăn lốc lốc ở sân nhà tôi, vừa lăn vừa kêu @@
 

bomvang

Member
Truyện này hay nhưng có vài tình tiết k phục lắm.

Đoạn cả 3 rút về đi thụt lùi để canh chừng, vậy còn sau lưng thì sao. Nếu nói năng lực siêu nhiên thì ở đâu nó chẳng biến ra được. Để 1 người quay lại là hợp lý.

Theo mô tả thì tốp này có mang theo súng trường, có lẽ là AK. Chắc nhiều người k biết chứ đạn nổ có có thể gây uy lực rất lớn cả trong tác động vật lý bao gồm cả sóng âm. Đây là lý do người xưa có truyền thống dùng pháo nổ, k phải để cho vui đâu. Nói thật từ người, vật đến quỷ, thần còn kinh hồn bạt vía nữa là.
dân quân tự vệ ngày xưa đc trang bị súng trường ckc thôi b, mà cả tổ dùng chung 1 khẩu, còn đi giật lùi là nguyên văn lời ông cụ Nghi, mình viết lại, với hòan cảnh bất ngờ chắc chẳng ai nghĩ đến đằng sau nó như thế nào
 

bomvang

Member
Lúc ấy là tầm nửa đêm. Ba người đi bộ từ đường thôn ra đê, hai bên cánh đồng lúa dào dạt. Trăng vằng vặc. Bỗng một a giật giọng.
- Có thằng ăn trộm dây điện a Nghi ạ
Dây điện thực ra ở đây là đường dây điện thoại, được nối trên các cột điện ngoài đồng, chứ hồi đó chưa có điện và hệ thống điện dân sinh. Buổi tối toàn dùng đèn dầu. Cả 3 người nhìn về phía trước, qua con mương, xa xa có bóng đen lúc ẩn lúc hiện dưới cây cột điện.
- Khẽ thôi, bắt sống, bắt quả tang
Một a nữa thì thào. Cả 3 im lặng và lặng lẽ di chuyển. Do đã quá quen thuộc từng mét đường, mô đất nên họ đi trong đêm không cần đèn, hơn nữa trăng đang sáng vằng vặc.
Căng thẳng, càng đến gần không khí càng như cô đặc lại. Cái bóng, cái bóng lấp ló, nó đen thui, đen như mực. Cả 3 người căng mắt, nhìn trừng trừng vào bóng đêm để nhìn ra hình dạng thằng ăn trộm. Nhưng không thể nào xác định được. Nó méo méo, xiên xiên.
- Ai? Đứng im cấm cử động.
Cụ Nghi quát lớn, đồng thời một anh bật đèn pin chiếu thẳng lên, khẩu súng trường lên đạn lách cách. Theo vùng sáng của ánh đèn, chân cây cột điện bừng sáng, cái bóng thập thò.
- Từ từ quay mặt ra đây.
Vẫn thập thò sau chân cột.
- Quay mặt ra đây đi, k chạy được đâu, cắt trộm dây điện thoại hả?
Không khí bỗng chốc trở lên lạnh ngắt. Tiếng giun dế lúc nãy vẫn nghe bỗng im bặt. Hình người, một người chít khăn mỏ quạ từ từ quay lại. Dẹt lét, cả người dẹt lét như tờ giấy. Dẹt như cả người bị xe lu cán phẳng, sau đó đứng dậy.
Cả 3 người đàn ông run lên bần bật, mồ hôi túa ra như tắm. Ánh đèn pin run rẩy loang loáng. A thanh niên cầm đèn đứng trước cụ Nghi khụy chân xuống, k đứng nổi. Cụ Nghi nghiến răng xốc nách a dậy, lấy hết sức bảo cả 2 người.
- Mình rút, đi từ từ thôi, chú ý đừng để nó theo.
Cả 3 người đàn ông bấu víu vào nhau, đi giật lùi. K ai bảo ai, nhưng cả 3 đều biết, quay lưng chạy là chết. Mặt trăng bị mây che mờ nhạt lại. Cụ Nghi cảm giác nó nhe răng cười. Cái cười hằn học. Tức tối. Khoảng cách xa dần, cả 3 người lúc này đã lết về đến đường thôn, thở hắt.
Kéc kè ke ke...tiếng gà trống ngoài sân gạch nhà cụ Nghi khiến chúng tôi bừng tỉnh, đưa chúng tôi về thực tại.
- Vậy cái đó là cái gì, cụ biết không?
Cụ Nghi ngước đôi mắt tinh anh nhìn về xa xăm
- Về sau tao cũng cố công tìm hiểu. Mà cái cột điện chỗ gặp cái "đó", tao đoán là khu vực mày đi lạc vào rồi ăn giỗ đấy Thành à!
Tất cả chúng tôi ai lấy đều ngạc nhiên.
- Cũng...cũng gần chỗ đó hả bác
Giọng bác Thành lắp bắp, lạc đi vì xúc động
- Đúng thế.
Nhấp ngụm trà, cụ Nghi nheo nheo mắt.
- Theo một số tài liệu cổ trong đình làng, nơi ấy thời vua Gia Long từng có một thôn. Gọi là thôn Lưu.
Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau.
- Tại sao giữa cánh đồng rộng lại có một thôn như vậy. Sao họ k ở kề cận thành cụm như những thôn khác.
Cụ Nghi khà khà
  • Đơn giản thôi. Vì thôn đó là thôn ngụ cư.
  • À. Mọi người ai nấy đều gật gù. Đúng là người ngụ cư, người từ nơi khác đến, đều k được ở trong làng. Hay lệ làng k cho phép họ. Họ phải ở một khu tách biệt. Làng xóm Việt Nam xưa kia là như vậy
" Sông sâu còn có kẻ dò,
Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng
Đò dọc phải tránh đò ngang
Ngụ cư phải tránh dân làng cho xa "
Chúng ta ngày nay khi đọc những câu này. Có lẽ chỉ thấy đây là quan niệm lạc hậu của người xưa. Nhưng đằng sau những câu ca dao dân gian, còn ẩn chứa những gì? Một nỗi sợ. Tại sao phải sợ ngụ cư. Tại sao phải tránh?
- Vậy cụ biết những người thôn Lưu gốc tích từ đâu đến đây không. Và vì sao họ đến đây?
Cụ Nghi lắc đầu.
- K thấy ghi chép gì, chỉ biết họ từ miền núi . Ấy là người làng đoán thế, do nhìn trang phục. Họ đến từ một ngày xuân, rét, sương mù bao phủ, bóng họ lờ mờ từ phía xa. Đi trong yên lặng, cắm cúi, xám xịt. Từ ngày họ đến, quây lại thành một thôn. Dân làng cũng dần chẳng để ý. Vì đất đấy là đất ngụ cư. Chẳng phải đất làng. Đất đấy đất bạc màu. Cũng chẳng làm ăn hoa lợi gì được. Họ cũng chẳng phạm gì làng, cũng chẳng tiếp xúc giao tiếp.
Trong làng có vài sự lạ. Trước kia chuột hoành hành như giặc, nay vãn dần, rồi hết hẳn. Ai cũng thấy lạ. Cái giống gì chứ giống chuột rất khó trừ, khôn như chuột mà lại, vậy mà giờ hiếm khi nhìn thấy chuột. Cái sự ấy lạ nhưng ai cũng thích, thích quá đi chứ, hết cái giống phá hoại , ai hơi đâu mà tìm hiểu.
Một chiều đông. Trời âm u, xám xịt. Bóng tối buông từng vệt, từng vệt xuống cánh đồng, thôn xóm. Lão Bậu, một tay mõ làng, nhà tận cuối xóm, tợp vài tợp rượu, co ro trong tấm áo tơi
Lão nghển mặt. Ẩn hiện trên nền trời xám xịt. Một lá phướn chao đảo.
img_1191.jpg

- Thằng nào ngoài đình k hạ phướn xuống để gió thốc đi rồi.
Lão lầm bầm.
Lá phướn bay phần phật như diều. Qua lũy tre cuối xóm, như có người điều khiển, nó hướng vào làng. Nó ngập ngừng, dò xét. Giờ nó k bay phần phật nữa. Nó dập dờn như cánh bướm. Nó sà xuống sân gạch nhà lão Bậu.
- Ớ. Lão trợn mắt.
Lá phướn dựng đứng, lùng nhùng hình thành một dáng người méo mó, xiêu vẹo. Vẹo vọ, nó vẹo vọ tiến vào nhà.
- Xìiii..xì...sao...không...thờ...xì xì
Một giọng khè khè, đặc, kèm theo những tiếng xì xì như phát ra từ chiếc ra đi ô nhiễu sóng.
  • Cái...cái gì cơ. Lão Bậu mắt mũi trợn ngược. Nói k ra hơi
  • Xìiiii...xì...sao...khô...ông...thờ...xì
  • Á á...cứu cứu...làng nước ơi...cứu...bớ...làng nước ơi...
 

LumiaCatwalk

Senior Member
Truyện hay. Trong lúc đợi thím thớt són thì anh em kể chuyện gặp ma cho xôm đi. Tôi trước, hồi bé đêm buồn tè dậy đi tè tôi thường gặp 1 quả cầu lửa nóng rực bay lơ lửng. Lúc đó sợ quá nên chạy tọt vào giường nhịn tè đến sáng :D

Sent from Asus ASUS_X018D using vozFApp
Trước tôi hôm đó gió mùa đông bắc khoảng 11h đêm ra ngoài đái nhìn lên cây xoan nhà bên cạnh thấy cái bóng trắng bay phất phơ trên đó chưa kịp đái thì sợ teo chim chạy thẳng vào trong nhà luôn, sáng ra nhìn hoá ra là cái túi nilong người ta làm ngoài ruộng bị gió nó cuốn lên. Mấy thằng hàng xóm kể cũng sợ vcl
 

bahai88v2

Junior Member
Hay đó. Lại có địa chỉ rõ ràng thế này
Viết bố nhắng bố nhít. Tôi quê Thanh Lang đi qua Thanh An và đi qua Tiên Tảo suốt. Làm chó gì có cây phi lao nào. Thứ 2 là bjo có ai trồng lúa nữa đâu mà cánh đồng thẳng tắp. Bao năm nay ruộng lập thành vườn trồng vải, đu đủ, sắn dây hết rồi.

via theNEXTvoz for iPhone
 

bahai88v2

Junior Member
10 năm là thay đổi hết rồi chứ đừng nói là từ 1972. Biết là chuyện vui thôi nhưng mà mình thấy bứt rứt vù nhiều chi tiết ko thật. Ko còn mương nước và ko có cầu gỗ nào cả.

via theNEXTvoz for iPhone
 

Libra Tran

Junior Member
Viết bố nhắng bố nhít. Tôi quê Thanh Lang đi qua Thanh An và đi qua Tiên Tảo suốt. Làm chó gì có cây phi lao nào. Thứ 2 là bjo có ai trồng lúa nữa đâu mà cánh đồng thẳng tắp. Bao năm nay ruộng lập thành vườn trồng vải, đu đủ, sắn dây hết rồi.

via theNEXTvoz for iPhone
Chết mẹ, chủ thớt gặp thổ địa :p Xin phép thổ công hà bá chưa mà lập chiếu mới hử:D
 
Top