Chương 12: Đền tội (1)
Sáng hôm sau, lúc buồng của bà Hội đồng còn chìm trong một thứ tối lờ mờ, đặc quánh. Cửa sổ khép hờ, gió từ phía sông Cổ Chiên lùa vào mang theo mùi ẩm tanh ngai ngái, quyện chặt với mùi mồ hôi già nua và cả mùi của thứ gì đó đang âm thầm thối rữa dưới lớp chăn gấm.
Trên chiếc giường gỗ lớn, bà nằm ngửa, tấm lưng gầy guộc cong lại đầy đau đớn. Hai bàn tay bà đặt trên bụng, những ngón tay gầy khẳng khiu bấu chặt lấy nhau.
Mỗi lần hơi thở rít lên, cổ họng bà lại rung nhẹ, phát ra những thanh âm đứt quãng, vô nghĩa. Trong khoảng không chênh vênh giữa sự sống và cái chết, giữa tỉnh và mê, những mảng tối trong trí nhớ bỗng chốc mở ra, lôi tuột bà về cái ngày định mệnh ấy.
Hôm ấy, nắng trải dài trên bến sông đẹp đến lạ kỳ. Bà mặc bộ bà ba sáng màu, tay nắm chặt bàn tay nhỏ xíu, mềm mại của thằng Dũng. Thằng nhỏ cứ nhảy cẫng lên vì vui sướng, đôi mắt nó trong veo như nước hồ thu. Nó ngước lên nhìn bà, miệng cười tươi rói, để lộ mấy chiếc răng sữa trắng muốt, giọng nói bập bẹ nhưng đầy vẻ chân thành: “Bà nội ơi... sau này con lớn... con đi mần có tiền... con mua bánh cho bà nội ăn nha. Con thương bà nội... thương má Cả Nhàng nhất trên đời luôn đó!”
Câu nói ngây ngô ấy khiến trái tim bà Hội lúc đó khẽ thắt lại vì một cảm giác lạ lẫm, rồi bà mỉm cười xoa đầu nó. Nó thương bà, nó thương cả mợ Cả, người mẹ đã bảo bọc nó dù không chung máu mủ.
“Đi chậm thôi con” bà nói, giọng lúc đó còn tròn trịa, quyền uy và tràn đầy sức sống.
Thằng Dũng buông tay bà ra, vừa chạy lăng xăng vừa xoay người lại, đưa đôi bàn tay nhỏ xíu lên vẫy vẫy: “Bà nội nhìn con nè... con chạy nhanh hông...”
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì họa vô đơn chí. Trong cơn phấn khích, nó bất ngờ tuột khỏi tay bà, chạy vụt lên trước mấy bước chân sáo về phía mép sông trơn trượt. Thằng nhỏ dẫm phải mảng bùn nhão, đôi chân lảo đảo. Chỉ kịp nghe một tiếng “ối” ngắn ngủi, thân hình nhỏ thó đã chúi về phía trước, rơi tõm xuống dòng nước xoáy cuồn cuộn.
“Bà... bà... cứu...”
Trong ký ức của bà, mặt sông lúc ấy bỗng mở ra như một cái miệng đen ngòm của loài quỷ dữ. Nước sông không chỉ chảy, mà nó cuốn, nó kéo, nó nhấn chìm sinh linh nhỏ bé vào lòng. Thằng nhỏ trồi lên được một lần, gương mặt nó tái mét, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn bà cầu cứu. Hai cánh tay ngắn ngủn quơ loạn xạ vào không trung, miệng nó há hốc định gọi "Nội ơi" nhưng chỉ có làn nước lạnh ngắt tràn vào.
Bà Hội đồng đứng sững trên bờ, chân đã định bước tới mép nước, miệng đã định hô hoán gọi đám thợ gạch ngoài kia. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, giọng nói của ông thầy mù Thiện Pháp bỗng vang lên bên tai bà, rõ mồn một như một lời nguyền rủa: "Nhà bà âm khí nặng... Mợ đang mang thai, nếu sinh con trai... nhà bà sẽ có hoạ chết người."
Cái tên "thằng Nhân", đứa cháu đích tôn danh chính ngôn thuận do Nhàng sinh ra bỗng choán hết tâm trí bà. Một ý nghĩ lạnh lẽo, độc ác nảy ra trong đầu người đàn bà đang run rẩy đứng trên bờ sông: "Thầy Thiện Pháp nói nhà có con trai sẽ chết... mà nhà này lại có tới hai đứa cháu trai."
Bà liếc nhìn cái bóng dáng nhỏ thó đang chới với dưới dòng nước. Một luồng suy nghĩ tăm tối trỗi dậy, khiến bà xua đi chút lương tri cuối cùng: "Thằng Dũng... nó là con của con Sinh, cái thứ con tá điền trắc nết, lăn loàn bị bắt gian tại trận. Biết đâu cái giống dâm ô đó đã lừa thằng Ba Nghĩa? Liệu nó có thực sự mang dòng máu họ mình? Còn thằng Nhân, nó là con của Nhàng, con nhà gia thế, nết na, là cái rễ thuần khiết nhất để nối dõi tông đường..."
Bà đứng chết trân, đôi mắt ráo hoảnh nhìn dòng nước xoáy. Trong lòng bà tự huyễn hoặc một đức tin tàn nhẫn: "Nếu nó chết, nghĩa là trời đất đã chọn nó để trừ họa. Thà mất một đứa cháu không rõ tông tích còn hơn để đứa đích tôn phải chịu tội thay. Nếu nó chết... có lẽ thần chết sẽ thỏa mãn mà buông tha cho thằng Nhân."
Chính cái ý niệm "thay thế" và sự khinh miệt huyết thống ấy đã ghim chặt đôi chân bà xuống đất, để mặc cho những tiếng "u... ớ..." tuyệt vọng của thằng Dũng lịm dần dưới đáy sông Cổ Chiên. Bà đã chọn cách đứng nhìn một sinh mạng ra đi chỉ để mặc cả với số phận, mà không ngờ rằng chính sự vô cảm ấy lại là nhát dao đầu tiên cắt đứt mạch sống của chính bà sau này.
Sự ích kỷ nấp sau bóng tối của tình thương dành cho đích tôn đã bóp nghẹt lương tri của bà. Bà đứng đó, chân như mọc rễ xuống nền đất. Bà không nhảy xuống cứu, cũng không hề lên tiếng gọi người. Bà nhìn thằng Dũng vùng vẫy lần thứ hai, lần thứ ba, rồi lặng lẽ chìm hẳn. Những bong bóng nước cuối cùng tan biến trên mặt sông phẳng lặng, mang theo một sinh mạng vô tội xuống đáy bùn sâu.
Đến khi bà sực tỉnh thì mới nhận ra cái chết ấy khủng khiếp đến nhường nào, thì bến sông chỉ còn lại tiếng gió rít qua rặng bần.
Nhưng thực tại không buông tha bà. Cơn đau từ thắt lưng trở xuống bỗng nhói lên như hàng nghìn cây kim châm. Bà cảm thấy cơ thể mình đang rữa ra, hệt như xác một con trâu chết trôi ngấm nước lâu ngày. Mùi thối rữa của chính da thịt mình sộc vào mũi, lôi bà thoát khỏi hồi ức để đối mặt với sự trừng phạt tàn khốc nhất của nhân quả.
Bà mở trừng mắt, thấy mình vẫn đang nằm trong căn buồng quen thuộc. Thế nhưng, căn phòng giờ đây không còn sự tĩnh mịch của một nơi dưỡng bệnh. Trong ánh sáng tù mù, bà kinh hoàng nhận ra xung quanh mình không phải là con Thắm hay Nhàng.
Đứng ngay cạnh vách gỗ là thằng Dũng. Thân hình nó sũng nước, bùn sình bám đầy trên đôi má bầu bĩnh giờ đã tái ngắt, xám xịt. Nước từ gấu áo nó nhỏ xuống nền gạch nghe tỏng... tỏng... khô khốc. Đôi mắt nó to tròn, nhưng không còn cái nhìn thơ ngây thuở trước, mà là một khoảng đen sâu hoắm, trống rỗng, chòng chọc nhìn bà.
Chưa kịp để bà định thần, từ trong bóng tối ở góc phòng, một bóng người cao lớn khác lù lù bước ra. Đó là tên câm đã bị giết ở nhà kho cũ. Cái đầu gãy ngoẹo sang một bên, trên trán vẫn còn lỗ thủng đen ngòm do vết đạn của Ba Nghĩa để lại, máu và nước vàng khô khốc bết dính trên mặt.
Bà Hội đồng kinh hãi đến mức toàn thân đông cứng, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực. Bà định há miệng kêu cứu, nhưng tên câm đã nhanh như một bóng ma, lao tới đè sụp lên người bà. Đôi bàn tay thô ráp, lạnh ngắt như sắt nguội của hắn siết chặt lấy cổ họng gầy yếu của bà.
"Khặc... khặc..."
Bà Hội đồng vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng đôi tay gầy guộc chỉ có thể quào cấu vào không trung. Trong cơn quẫn bách, bà liếc mắt về phía thằng Dũng, thều thào bằng chút sức tàn cuối cùng: "Dũng... cứu... cứu bà nội... con ơi..."
Thế nhưng, đứa trẻ sũng nước ấy không hề nhúc nhích. Thằng Dũng đứng im lìm như một pho tượng, đôi mắt không đáy vẫn cứ chằm chằm nhìn vào bà, lạnh lẽo và dửng dưng. Nó không tiến lại gần, cũng không rời đi, chỉ đứng đó chứng kiến người bà từng vì sự ích kỷ mà bỏ mặc nó chết chìm giờ đây đang chịu cảnh bị bóp nghẹt hơi thở.
Tiếng xương cổ của bà kêu "răng rắc", đôi mắt bà trợn ngược lên, chỉ còn thấy tròng trắng dại ra.
Đúng lúc ấy, cánh cửa buồng kẽo kẹt mở. Con Thắm bưng chậu nước ấm bước vào. Nó đi nhẹ, chân trần đặt lên nền gạch mát lạnh vừa nói: “Bà… con lau mình cho bà nghen.”
Bỗng nó hét toáng lên, tung đổ cả chậu nước khi thấy bà Hội đang co giật dữ dội trên giường, đôi tay gầy guộc tự bóp chặt lấy cổ mình như thể đang bị ai đó khống chế...
Tiếng thét thất thanh của con Thắm xé toạc bầu không khí u uất của buổi sớm. Ngay lập tức, nhà Hội đồng náo loạn bởi tiếng bước chân dồn dập.
Ông Hội đồng Quyền lật đật chạy xuống, gương mặt già nua đầy vẻ hốt hoảng. Cùng lúc đó, từ phía cổng chính, cậu Ba Nghĩa vừa từ Sài Gòn trở về, bộ dạng nhếch nhác, tay vẫn còn siết chặt bọc thuốc Tây đắt tiền. Bác sĩ Vĩnh, mợ Cả Nhàng và thằng Sửu cũng vừa kịp lao tới cửa buồng.
Đập vào mắt họ là cảnh tượng hãi hùng: Bà Hội đồng đang quằn quại giữa đống chăn gấm xộc xếch, đôi bàn tay gầy guộc của chính bà đang co quắp, bóp chặt lấy cổ mình đến mức gân xanh nổi đầy mặt, môi tím ngắt vì nghẹt thở.
Vĩnh lao tới trước tiên, định gỡ tay bà ra để cứu. Nhưng khi vừa chạm vào, anh khựng lại, đôi mắt mở trừng trừng kinh ngạc. Dưới đôi bàn tay khẳng khiu của bà Hội, trên lớp da cổ nhăn nheo bỗng hiện lên mười vệt bầm tím đen rõ rệt. Những vết bầm này to và dài một cách bất thường, hằn sâu vào da thịt như bị gông sắt siết chặt. Đó tuyệt nhiên không phải dấu tay của bà vì chúng to lớn, thô ráp, mang dáng dấp bàn tay của một gã đàn ông lực điền.
"Trời đất ơi... cái gì vậy nè?" Ba Nghĩa run rẩy, bọc thuốc trên tay rơi bịch xuống sàn, văng tung tóe.
Vĩnh không trả lời, trực giác bác sĩ mách bảo anh điều kinh khủng hơn nằm ở phía dưới. Anh nín thở, dứt khoát nắm lấy mép chăn gấm đang đắp nửa thân dưới của bà Hội đồng và lật mạnh.
Một mùi hôi thối kinh thiên động địa ập tới, đặc quánh và tanh nồng như mùi của một xác chết trôi bị bỏ quên giữa nắng gắt. Cả căn phòng bỗng chốc trở thành một hầm mộ lộ thiên.
Ba Nghĩa vừa nhìn thấy đã ôm miệng lao ra cửa, nôn thốc nôn tháo đến mật xanh mật vàng. Ông Hội đồng loạng choạng lùi lại, đôi mắt đờ đẫn vì kinh hoàng, miệng lắp bắp không thành tiếng. Thằng Sửu khuỵu xuống, mặt xám ngoét như người chết.
Trước mắt họ, phần thân dưới của bà Hội đồng đã không còn là cơ thể người sống. Từ thắt lưng trở xuống, da thịt đã rữa nát hoàn toàn, chảy ra thành một thứ nước vàng đục lẫn máu đen kịt, thấm đẫm xuống nệm lót. Lớp cơ thịt bị thối mục rụng rời từng mảng, để lộ ra khung xương chậu và xương đùi trắng hếu, nham nhở vết gặm nhấm.
Kinh tởm nhất là tại vùng hạ bộ, nơi bà từng tự hào sinh ra người nối dõi giờ đây chỉ còn là một hố đen ngòm, thối rữa tận xương tủy. Hàng vạn con giòi bọ trắng hếu, béo múp míp đang điên cuồng lúc nhúc, đùn đẩy nhau bò ra từ bên trong tủy xương trơ trọi. Chúng bò lổm ngổm lên những sợi gân máu còn sót lại đang run rẩy co giật theo nhịp thở cuối cùng của bà.
Bà Hội đồng không còn la hét được nữa. Đôi mắt bà trố ngược nhìn trân trân vào khoảng không, nơi thằng Dũng và người câm đang đứng. Tiếng "khò... khò..." trong cổ họng tắt ngấm khi đốt xương cổ cuối cùng bị một sức mạnh vô hình bẻ gãy nghe "rắc" một tiếng khô khốc.
Sau cơn nôn mửa kinh hoàng, cậu Ba Nghĩa loạng choạng vịn tay vào thành cửa, gương mặt bệ rạc, xanh tái đi vì sợ hãi và vì cơn vật thuốc đang âm ỉ kéo tới. Gã nhìn đống giòi bọ đang rúc rỉa mẹ mình, rồi nhìn sang Vĩnh, gào lên trong sự tuyệt vọng: "Mày, sao mày không chích thuốc cho má tao? Nhà tao đã tốn bao nhiêu tiền bạc, công sức lặn lội lên tận Sài Gòn mang về cả đống thuốc Tây đắt giá... Tại sao má tao lại ra nông nỗi này hả?"
Vĩnh đứng trân trân, đôi tay đã vấy bẩn thứ dịch vàng đục. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ bất lực xen lẫn kinh hãi: "Cậu Ba, cậu nhìn kỹ đi! Đây không phải là bệnh. Không có loại vi khuẩn hay hoại tử nào có thể ăn mòn xương thịt người sống nhanh đến mức trơ cả xương chậu ra như thế này chỉ trong một ngày. Tôi là bác sĩ, không phải phù thủy! Khoa học của tôi... thuốc Tây.. hoàn toàn vô dụng trước thứ này!"
"Vô dụng? Mày nói cái giọng đó mà nghe được sao?" Ông Hội đồng Quyền nãy giờ vẫn đứng bất động như một pho tượng đá, bất ngờ lên tiếng. Giọng ông trầm đục nhưng chứa đựng một cơn thịnh nộ tột cùng. Ông dấn bước về phía Vĩnh, cây gậy ba toong nện xuống sàn gạch nghe những tiếng chát chúa. "Tao rước mày về đây là để cứu người, chứ không phải để nghe mày tuyên bố bó tay!"
Vĩnh không lùi bước, sự chính trực của một trí thức bị dồn vào đường cùng khiến anh can đảm lạ thường. Anh chỉ tay thẳng vào những vết bầm đen hình mười ngón tay trên cổ bà Hội: "Ông Hội đồng! Ông nhìn vào cổ bà đi! Những vết bầm đó to hơn tay bà, to hơn tay tôi. Nó là dấu vết của một kẻ lực điền đã bóp nghẹt hơi thở của bà ngay giữa ban ngày ban mặt mà không ai thấy. Còn phần thân dưới... nó thối rữa y như một cái xác bị ngâm dưới bùn sình quá lâu. Ông có dám thề với trời đất rằng ngôi nhà này không có điều gì khuất tất không?"
"Mày... mày dám..." Ông Hội đồng run rẩy chỉ thẳng mặt Vĩnh, mặt ông đỏ gay rồi chuyển sang tím tái.
Ba Nghĩa lúc này bắt đầu mất kiểm soát, gã lao tới nắm lấy cổ áo sơ mi của Vĩnh, xốc mạnh: "Mày nói bậy! Nhà tao là nhà danh gia vọng tộc! Má tao cả đời niệm Phật... Mày chữa không được thì mày đổ thừa cho ma quỷ sao?"
Vĩnh gạt mạnh tay Ba Nghĩa ra, anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ quạch của gã: "Cậu Ba tỉnh lại đi! Thuốc phiện làm cậu mụ mị rồi sao? Hãy nhìn vào sự thật đi! Gia súc chết trơ xương, bà Hội thối rữa ngay khi còn thở... đó là quả báo! Là thứ gì đó đang đòi mạng cái nhà này!"
"Câm miệng!" Ông Hội đồng hét lớn, tiếng quát làm con Thắm đang đứng ngoài hành lang run bắn người. "Đuổi nó ra ngoài! Thằng Sửu, mày đâu? Lôi cổ thằng bác sĩ ăn nói lăng nhăng này ra khỏi nhà cho tao! Từ nay về sau không ai được nhắc tới cái giếng hay ma quỷ gì hết. Bà nhà tao... bà ấy chỉ bị bệnh lạ thôi."
Trong lúc cuộc tranh cãi lên đến đỉnh điểm, Nhàng vẫn đứng im lặng trong góc tối. Mợ khẽ đưa tay mân mê viên đá trên cổ, đôi mắt dửng dưng nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mặt.
---
Tiếng guốc gỗ nện vội vã trên hành lang, rồi cánh cửa buồng bật mở. Cô Hai Kim xông vào, hơi thở dồn dập, gương mặt đẫm mồ hôi vì chuyến đi vội từ nhà chồng. Cô mới về thăm mẹ tuần trước, lúc đó bà chỉ mới phát bệnh ngoài da, vậy mà tuần này trở lại, thứ chờ đợi cô không phải là tiếng tụng kinh quen thuộc, mà là một xác chết. Vừa nhìn thấy cảnh tượng mẹ mình nằm thoi thóp trên giường với hình hài không còn nguyên vẹn, Hai Kim khuỵu xuống, tiếng nấc nghẹn lại nơi cổ họng: "Má ơi! Sao nông nỗi này má ơi..."
Cô lao đến bên giường, đôi bàn tay run rẩy không dám chạm vào vết thương của mẹ mà chỉ biết nắm lấy vạt áo bà Hội, khóc lóc thảm thiết. Nhưng giữa cơn đau đớn tột cùng, Hai Kim vẫn cảm nhận được bầu không khí căng thẳng cực độ trong căn buồng. Khi ngẩng lên, cô sững người khi nhìn thấy Vĩnh đang đứng đó với gương mặt bần thần, tay cầm cặp thuốc.
"Anh... anh Vĩnh?" Hai Kim thốt lên, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên. Cô không ngờ người yêu cũ của Nhàng, người mà cô từng rất quý trọng vì sự đức độ và tài năng, lại là vị bác sĩ đang trực tiếp chữa trị cho mẹ mình.
Đúng lúc đó, Ba Nghĩa trong cơn vật thuốc và hoảng loạn lại bắt đầu gào thét, vung tay định lao vào Vĩnh: "Tại thằng này! Nó làm má ra nông nỗi này. Đuổi nó đi! Đánh chết nó cho tao!"
"Ba Nghĩa! Em dừng tay lại cho chị!"
Tiếng quát của Hai Kim tuy thanh mảnh nhưng đầy uy lực của người chị lớn khiến Ba Nghĩa khựng lại. Cô đứng phắt dậy, bước đến chắn giữa Vĩnh và em trai mình. Cô nhìn thẳng vào Ba Nghĩa, giọng run rẩy nhưng kiên quyết: "Em tỉnh lại đi Ba Nghĩa! Cậu Vĩnh là bác sĩ danh tiếng, cậu ấy từ Cần Thơ lặn lội qua đây cứu má, sao em lại nói lời vô học như vậy? Chuyện má bị bệnh lạ là do ý trời, cậu Vĩnh đã tận tâm hết sức rồi. Chị biết tính cậu Vĩnh, xưa nay cậu ấy luôn là người nhân nghĩa, không bao giờ có chuyện làm bậy!"
Quay sang nhìn ông Hội đồng Quyền đang hầm hầm giận dữ, Hai Kim chắp tay, giọng khẩn thiết: "Thưa ba, cậu Vĩnh là người quen cũ của nhà mình, ba cũng biết tánh ý cậu ấy mà. Lúc này nhà mình đang bối rối, nếu không có một người hiểu biết như cậu Vĩnh ở lại giúp sức, con sợ má còn đau đớn hơn. Xin ba đừng nghe lời nóng nảy của thằng Ba Nghĩa mà làm khó người tốt."
Vĩnh đứng sau lưng Hai Kim, lòng dâng lên một sự xúc động nghẹn ngào. Giữa cái hang ổ của sự nghi kỵ và tội ác này, sự hiền hậu và công tâm của cô Hai Kim như một đốm sáng nhỏ nhoi còn sót lại. Anh khẽ cúi đầu: "Cảm ơn cô Hai đã tin tưởng. Tôi thực sự... thực sự đã cố hết sức."
Hai Kim quay lại nhìn Vĩnh bằng ánh mắt buồn bã, rồi cô chợt nhìn xuống vết bầm mười ngón tay trên cổ mẹ. Cô rùng mình, dường như cô cũng cảm nhận được điều gì đó không lành.
Nhàng nhìn chị chồng, đôi mắt mợ thoáng một nét dao động rất nhẹ rồi lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có. Sự xuất hiện của Hai Kim với lòng tốt thuần khiết khiến kế hoạch của cô dường như có một chút xáo trộn.
---
Sau khi nghe Vĩnh giải thích tường tận dưới góc độ y học nhưng lại đầy những điều không thể giải thích nổi, Hai Kim run rẩy, gương mặt hiền hậu lộ rõ vẻ hoang mang. Cô vốn là người tin vào sự xoay vần của trời đất, lại chứng kiến cái chết dị thường của mẹ, cô biết chuyện này không thể chỉ dùng thuốc Tây mà giải quyết được.
Như sực nhớ ra điều gì đó quan trọng, Hai Kim nắm lấy tay ông Hội đồng, giọng khẩn thiết: "Dạ thưa ba... chuyện này tâm linh không có đùa được đâu. Nhưng mà may quá, bên nhà chồng con hôm trước có rước một ông thầy Tàu về để sửa lại thế đất, cúng phong thủy. Ông thầy này giỏi dữ lắm, coi đâu trúng đó, nhà chồng con phất lên cũng nhờ tay ổng. Khi nãy đi từ nhà chồng qua đây, ổng cũng có xin con đi cùng để gặp người quen. Hiện ông đang ở bên quán bà Tư Mập ở đầu xóm mình."
Vừa nghe đến "thầy Tàu", Ba Nghĩa đang vật vã bên cửa sổ bỗng gắt lên: "Lại thầy với thợ! Ba nhìn xem, mấy ông thầy bùa thầy ngải rước về có cứu được má đâu, hay chỉ làm cho chuyện thêm rắc rối? Con không tin mấy người đó!"
Ông Hội đồng Quyền cũng hừ lạnh một tiếng, đôi lông mày nhíu chặt lại. Ông cũng chẳng mặn mà gì với đề nghị của con gái: "Thôi đi Hai Kim, nhà này đang nháo nhào, rước thêm người lạ vào chỉ tổ làm thiên hạ bàn ra tán vào."
Hai Kim đứng giữa hai người đàn ông, gương mặt đầy vẻ khó xử: "Nhưng ba ơi, đây là người nhà chồng con tin tưởng nhất..."
Giữa lúc cuộc tranh luận đang bế tắc, Nhàng nãy giờ vẫn im lặng như một pho tượng gỗ sau bức rèm, bỗng chậm rãi bước tới. Mợ khẽ đưa tay chạm vào viên đá xanh trên cổ, một luồng ánh sáng tím sẫm loé lên rồi lặn mất tăm trong thớ đá. Nhàng ngẩng đầu, đôi mắt sâu hoắm, tĩnh lặng như mặt giếng nhìn thẳng vào ông Hội đồng.
Cái nhìn ấy như có một sức mạnh vô hình xoáy vào tâm trí ông Hội đồng Quyền, khiến ông thoáng rùng mình, cơn giận và sự phân vân bỗng chốc tan biến. Nhàng khẽ gật đầu nhẹ với ông, môi mợ không cử động nhưng trong đầu ông Hội đồng như có một tiếng thì thầm vang lên đầy thúc giục.
Ông Hội đồng chớp mắt, thái độ thay đổi 180 độ: "Thôi được rồi... Hai Kim, con sai thằng Sửu ra quán bà Tư Mập rước thầy vào đây. Dù sao má con cũng đã thế này rồi, để xem xem có giải quyết được gì đâu."
Vĩnh đứng bên cạnh, nhìn thấy toàn bộ sự việc, anh cảm thấy một sự ớn lạnh dọc sống lưng. Anh nhận ra cái chạm tay vào viên đá của Nhàng không đơn giản chỉ là thói quen. Hình như Nhàng đang dẫn dắt mọi thứ theo một kịch bản mà dường như chỉ mình mợ biết rõ.