[ Tâm sự ] Nhờ các thím cho lời khuyên về gia đình

Anon914

Senior Member
Chào các thím.
Cho em tâm sự một xíu, mấy năm gần đây em đi đại học, Ngoại em cũng chuyển xuống nhà em ở cho gần con gần cháu vì bà chỉ có mỗi mẹ em thôi. Mà em đi học ngoài kia nên cũng không để ý lắm. Thời gian gần đây do dịch bệnh nên em ở nhà học. Ở nhà em mới thấy nhiều cái khá buồn, em cứ cảm giác gia đình em nó như những mảnh ghép rời rạc, chỉ cần những lí do vớ vẩn đâu đó là cũng có thể bất hoà ngay được.
Ngoại mình thì thương cháu hết mức, Ngoại vẫn còn khoẻ và đi làm phụ ruộng với mẹ mình. Em gái mình nó đang học cấp 3 những việc nhà nó rất hay ỷ lại. Ví dụ như nhà cửa không quét, quần áo đồ đi học của nó đi học về nó không giặt. Bà mình lại cứ đi giặt cho nó. Mình có bảo là
-Bà để đó cho nó tự giặt sau còn biết đường, sắp đi đại học tới nơi rồi.
Bà mình đi làm về rồi lại lăm lăm đi giặt, bà bảo là:
- Kệ, nay trời nắng, giặt phơi cho nó khô.
Mà kì lạ là cứ tham công tiếc việc, vơ việc vào người xong tới lúc lại kêu khổ. Không có ngày nào sướng. Rất kiểu là nếu em là người ngoài mà nghe tới lại nghĩ là con cháu bắt bà làm. Nhưng thực ra nhà em không bắt bà làm gì cả. Nhà thì có máy giặt, mua cả máy rửa bát rồi. Nhưng bà lại cứ bảo có mấy cái bát để bà rửa.
Bản thân em thì học cả ngày, ngoài học trên lớp thì còn tự học nữa. Rảnh thì vẫn quét nhà, phơi đồ, lấy đồ, nấu cơm. Có vấn đề là đứa em em nó suốt ngày điện thoại, lớn cái đầu rồi mà không biết nghĩ. Được cái mồm hót là giỏi. Bà em thì nghe nó hót cái là lại đi làm cho nó.
Em nghĩ điều này thực sự không tốt chút nào, phải để cho em em ít nhất là làm việc nhà, biết tưới cái cây, biết tự giặt đồ chứ sau lên đại học không biết thế nào.
----
Thêm câu chuyện nữa là Bà dễ tự ái, Mẹ em thì hay suy diễn.
Bà với mẹ em hay nói qua nói lại với những lí do vớ vẩn. Kiểu bên này nói mà hơi to tí là bên kia lại nghĩ nọ nghĩ kia. Rồi bà em lại tủi thân, kiểu nhà có đứa con, xuống ở với con với cháu, làm thì khổ mà nó lại còn nói này nói nọ.
Đơn cử như sáng nay thôi, bà em ra vườn cho chó ăn xong về, về thì mẹ hỏi bà:
-Mẹ ơi có ăn bún không, để con luộc hai mẹ con mà ăn. Mà mẹ về sớm tí nữa, giờ con luộc cho mẹ ăn một mình.
Bà em trên tầng tông giọng hơi to xíu:
- Thế thôi, đừng luộc nữa mất công, tí mẹ xuống ăn mì tôm cũng được.
Mẹ mình ở dưới nhà thì lại suy diễn, kiểu nghĩ là bà dỗi không ăn nữa. Thế là bà xuống, mẹ lại nói bà này nọ.
Cuối cùng bà lại tủi thân, nghĩ khổ.
Mình thấy bất lực quá mọi người à. Mình cảm giác không được tự nhiên ngay trong chính ngôi nhà của gia đình. Cứ nghĩ những mảnh ghép rời rạc cứ đụng cái là có thể vỡ ra ngay được. Mình thì biết ý nên mình rất để ý, ăn nói lựa lời với bà, rồi giúp bà việc này việc nọ.
Mọi người cho mình vài góp ý được không, chứ mình về nhà mà nhiều khi buồn quá :(
 

Kaiz1132

Senior Member
"Mà mẹ về sớm tí nữa, giờ con luộc cho mẹ ăn một mình" đoạn này ý mẹ bác là như nào ?? E ko hiểu :go:

via theNEXTvoz for iPhone
 

Anon914

Senior Member
"Mà mẹ về sớm tí nữa, giờ con luộc cho mẹ ăn một mình" đoạn này ý mẹ bác là như nào ?? E ko hiểu :go:

via theNEXTvoz for iPhone
à là mẹ em vừa pha gói phở. Nên bảo thôi giờ mẹ em luộc cho bà, mình bà ăn thôi ấy ạ.
 

FA.ke.tao

Senior Member
Cũng khó, các cụ già bảo ngồi yên 1 chỗ rảnh chân rảnh tay cũng không chịu được đâu.
Về già ai cũng khó tính mà, nói cũng không được đâu khéo bà lại dỗi đấy.
Thôi cứ để bà làm vậy, rảnh rỗi con cháu trò chuyện với bà nhiều hơn xem.
yBBewst.png
 

Do_mo_ban_me_no_roi

Senior Member
nhà nào cũng có những lúc như vậy thôi bạn. nói chung thì bạn đã biết nghĩ như vậy thì bạn có thể làm cầu nối các thành viên trong gia đình. bạn gần gũi với mẹ bạn hơn. rồi gần gũi với bà hơn. rồi thì bạn sẽ tìm đc khúc mắc nó nằm ở đâu. còn con em bạn thì chỉ có chửi với đánh cho nó tỉnh ra nhé. con gái con đứa lớn tướng mà lười như ó :canny:
con người muôn đời là ko hiểu nhau gây ra mâu thuẫn. ko gần gũi với nhau thì càng xa nhau hơn. ví dụ chỉ cần cùng 1 câu nói người này thì ko nghĩ gì. người kia thì suy nghĩ và để bụng đó. càng ít gần gũi thì rồi càng ngày càng ít hiểu nhau và mâu thuẫn tăng dần. giờ muốn ít mâu thuẫn hơn thì cần hiểu nhau hơn. mà cần hiểu nhau hơn thì cần gần gũi nhau hơn.
nói thì hay lắm nhưng thực sự nhà mình cũng ko khác nhà bạn là mấy đâu. chắc tối nay về chơi với bà cái cả tuần chưa gặp rồi
 

Anon914

Senior Member
Cũng khó, các cụ già bảo ngồi yên 1 chỗ rảnh chân rảnh tay cũng không chịu được đâu.
Về già ai cũng khó tính mà, nói cũng không được đâu khéo bà lại dỗi đấy.
Thôi cứ để bà làm vậy, rảnh rỗi con cháu trò chuyện với bà nhiều hơn xem.
yBBewst.png
nhà nào cũng có những lúc như vậy thôi bạn. nói chung thì bạn đã biết nghĩ như vậy thì bạn có thể làm cầu nối các thành viên trong gia đình. bạn gần gũi với mẹ bạn hơn. rồi gần gũi với bà hơn. rồi thì bạn sẽ tìm đc khúc mắc nó nằm ở đâu. còn con em bạn thì chỉ có chửi với đánh cho nó tỉnh ra nhé. con gái con đứa lớn tướng mà lười như ó :canny:
con người muôn đời là ko hiểu nhau gây ra mâu thuẫn. ko gần gũi với nhau thì càng xa nhau hơn. ví dụ chỉ cần cùng 1 câu nói người này thì ko nghĩ gì. người kia thì suy nghĩ và để bụng đó. càng ít gần gũi thì rồi càng ngày càng ít hiểu nhau và mâu thuẫn tăng dần. giờ muốn ít mâu thuẫn hơn thì cần hiểu nhau hơn. mà cần hiểu nhau hơn thì cần gần gũi nhau hơn.
nói thì hay lắm nhưng thực sự nhà mình cũng ko khác nhà bạn là mấy đâu. chắc tối nay về chơi với bà cái cả tuần chưa gặp rồi
dạ vâng cảm ơn các thím, nhà cũng mua cho bà cái android tivi, rồi chỉ cho bà mở youtube xem phim. Em ở nhà, bà không biết hay bảo mở cái gì em cũng chỉ. Chỉ xong bà quên thì em lại chỉ lại. Rồi bà cần gì gọi cái là em có mặt thôi.
Nói chung hôm nay mới sáng ra, r bà tủi thân bà bảo:
- sống với anh em bao năm chẳng sao, sống với con cái mà nó đụng tí suy diễn, không biết sống sao cho vừa, ăn nói sao cho vừa đây. Sao số mình khổ vậy trời, kiếp trước mình là cây tầm gửi hay sao giờ khổ quá.

Bình thường bà với mẹ ngoài vườn trở về thì nói chuyện với nhau vui vẻ lắm, thi thoảng cứ xảy ra mấy chuyện hiểu nhầm nhau vớ vẩn như vậy.
 

moon hee jun

Senior Member
Chào các thím.
Cho em tâm sự một xíu, mấy năm gần đây em đi đại học, Ngoại em cũng chuyển xuống nhà em ở cho gần con gần cháu vì bà chỉ có mỗi mẹ em thôi. Mà em đi học ngoài kia nên cũng không để ý lắm. Thời gian gần đây do dịch bệnh nên em ở nhà học. Ở nhà em mới thấy nhiều cái khá buồn, em cứ cảm giác gia đình em nó như những mảnh ghép rời rạc, chỉ cần những lí do vớ vẩn đâu đó là cũng có thể bất hoà ngay được.
Ngoại mình thì thương cháu hết mức, Ngoại vẫn còn khoẻ và đi làm phụ ruộng với mẹ mình. Em gái mình nó đang học cấp 3 những việc nhà nó rất hay ỷ lại. Ví dụ như nhà cửa không quét, quần áo đồ đi học của nó đi học về nó không giặt. Bà mình lại cứ đi giặt cho nó. Mình có bảo là
-Bà để đó cho nó tự giặt sau còn biết đường, sắp đi đại học tới nơi rồi.
Bà mình đi làm về rồi lại lăm lăm đi giặt, bà bảo là:
- Kệ, nay trời nắng, giặt phơi cho nó khô.
Mà kì lạ là cứ tham công tiếc việc, vơ việc vào người xong tới lúc lại kêu khổ. Không có ngày nào sướng. Rất kiểu là nếu em là người ngoài mà nghe tới lại nghĩ là con cháu bắt bà làm. Nhưng thực ra nhà em không bắt bà làm gì cả. Nhà thì có máy giặt, mua cả máy rửa bát rồi. Nhưng bà lại cứ bảo có mấy cái bát để bà rửa.
Bản thân em thì học cả ngày, ngoài học trên lớp thì còn tự học nữa. Rảnh thì vẫn quét nhà, phơi đồ, lấy đồ, nấu cơm. Có vấn đề là đứa em em nó suốt ngày điện thoại, lớn cái đầu rồi mà không biết nghĩ. Được cái mồm hót là giỏi. Bà em thì nghe nó hót cái là lại đi làm cho nó.
Em nghĩ điều này thực sự không tốt chút nào, phải để cho em em ít nhất là làm việc nhà, biết tưới cái cây, biết tự giặt đồ chứ sau lên đại học không biết thế nào.
----
Thêm câu chuyện nữa là Bà dễ tự ái, Mẹ em thì hay suy diễn.
Bà với mẹ em hay nói qua nói lại với những lí do vớ vẩn. Kiểu bên này nói mà hơi to tí là bên kia lại nghĩ nọ nghĩ kia. Rồi bà em lại tủi thân, kiểu nhà có đứa con, xuống ở với con với cháu, làm thì khổ mà nó lại còn nói này nói nọ.
Đơn cử như sáng nay thôi, bà em ra vườn cho chó ăn xong về, về thì mẹ hỏi bà:
-Mẹ ơi có ăn bún không, để con luộc hai mẹ con mà ăn. Mà mẹ về sớm tí nữa, giờ con luộc cho mẹ ăn một mình.
Bà em trên tầng tông giọng hơi to xíu:
- Thế thôi, đừng luộc nữa mất công, tí mẹ xuống ăn mì tôm cũng được.
Mẹ mình ở dưới nhà thì lại suy diễn, kiểu nghĩ là bà dỗi không ăn nữa. Thế là bà xuống, mẹ lại nói bà này nọ.
Cuối cùng bà lại tủi thân, nghĩ khổ.
Mình thấy bất lực quá mọi người à. Mình cảm giác không được tự nhiên ngay trong chính ngôi nhà của gia đình. Cứ nghĩ những mảnh ghép rời rạc cứ đụng cái là có thể vỡ ra ngay được. Mình thì biết ý nên mình rất để ý, ăn nói lựa lời với bà, rồi giúp bà việc này việc nọ.
Mọi người cho mình vài góp ý được không, chứ mình về nhà mà nhiều khi buồn quá :(
Sao b ko lựa lời nói cho mẹ hiểu,rõ ràng trg chuyện này mẹ là người sai nhiều hơn,b ở ngoài nhìn rõ dc vấn đề thì b nc với mẹ với bà cho 2 người hiểu nhau hơn đi,chức gdinh b êm ấm!
 
Top