Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full)

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề aochoangden
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Hê lô anh em! Tống Giang nay phê cần nên lên lại SÀi GÒN KÍ SỰ thành phun hát đê không che luôn đây! Chúc anh em ai từng phiêu thì phiêu lại để phiêu tiếp, anh chưa phiêu thì cứ thế mà phiêu. Drop một thời gian dài nay lại nổi hứng viết tiếp để hoàn chỉnh. Viết để kể về cuộc sống bụi trần, viết về tình yêu đẹp tựa pha lê rồi vụn vỡ trong nước mắt tuôn trào..viết để bóc mẽ những bon chen lọc lừa trong cuộc sống. Viết để phơi bày trần trụi trần gian, cho những tâm hồn học sinh thôi ảo mộng qua lăng kính màu hồng thấy rõ sự thật...

Cuộc đời tôi sinh ra trong cảnh cơ hàn.. tôi đã từng là học sinh giỏi nhất nhì trường rồi biến thành tên máu lạnh. Từng yêu chân thành đến tận đáy tim rồi cuối cùng nuốt đắng cay suốt bao năm cô độc chỉ để quên dĩ vãng cuộc tình....

Chap1: CHÙM KHẾ CHUA
***********************

_Chiếc xe này cầm được giá bao nhiêu?:boss:
Tôi rút điếu thuốc đưa lên miệng lấy chút bình tĩnh sau chuỗi bài thua liên tiếp.
_3 triệu, tên cùng nói chắc nịch.
ok! Tôi đưa cà vẹc và chìa khóa xe cho hắn rồi nhận lấy ba triệu và tiếp tục với những lá bài.

Nếu như đêm này thua thì chắc phải bỏ chiếc xe này. Nhưng chắc trời thương thế nên sau vài tiếng sát phạt tôi đã nhân được gấp đôi số vốn cầm. Cũng đã đến giờ nghỉ, tính ra cả vốn thì cũng không lời được bao nhiêu, nhưng do dạo này tôi không muốn đi qua đêm khiến mẹ tôi buồn.
Các bác cũng đừng nghĩ em chơi chạy làng, mà là do ở quê em thì trước khi vào cuộc luôn định ra một giờ kết thúc.
Xếp lại tiền cẩn thận và cùng thằng đệ cuốc bộ về, tại cũng không xa vả lại chiếc xe thì đã được thằng kia mang về nhà nó ngủ rồi.
Bây giờ cũng đã gần 12h đêm, thế nên định bụng sáng mai qua lấy lại xe cũng được.:confused:

Hai anh em đang rảo bước trên đường như 2 lãng tử thời kiếm hiệp, trên môi ngậm điếu thuốc đậm chất phiêu du thì ngược chiều là hai ánh đèn xe máy vút qua và gọi đúng tên của mình.
Tưởng là bạn nên tôi cũng hú lại nhưng không thấy hồi đáp. Hai anh em cứ thế đi thêm, đến đoạn giữa đồng có 1 cây cầu thì dừng lại nghỉ mệt hút thuốc.
Hai anh em đang hàn huyên về chuyện của cuộc sống thì đột nhiên 3 chiếc xe dừng lại và truy đuổi vừa chưởi bới loạn xa. ĐM mày dám nói tao là chó à..! Đm! ĐM!:ah:
Quá bất ngờ nên cả hai thằng đều chạy theo quán tính vừa để định thần coi điều gì đang diễn ra.
Thì ra là hai thằng ôn chơi cùng sòng và thêm một thằng cô hồn trong khu đó. Vãi cả lọ mắm tôm nhà nó chứ làm bố hết cả hồn.
Quay lại, lập tức quay lại. Câu nói như mệnh lệnh khiến thằng em đang vút thân thể với vận tốc ước chừng 50km/h thắng gấp cày 1 đoạn trên ruộng đậu phộng.
Ba thằng tụi nó thấy anh em mình quay lại thì cũng tiến xe đến, 1 xe tiến trước và hai xe tiến sau cũng khá xa, có lẽ tụi nó tự tin rằng hai anh em mình thỏ đế nên chạy xe chậm chậm và nghênh chiến. Hướng chạy của mình và thằng em là ở dưới ruộng đậu phộng chạy lên, kết hợp lực chạy, mình phi thẳng 1 phát phải nói là đẹp như cảnh Triệu Tử Long cứu ấu chúa vào người thằng cô hồn kia làm cả hai ngã sóng xoài ra đường.
Không để nó định thần, mình giằng lấy cổ áo và đấm túi bụi vào mặt vào bụng nó. Về ngoại hình thì nó to hơn, nhưng về khoản nhanh thì mình vượt trội thế nên nó bị liên tiếp mấy cú và bị đơ cứ múa loạn xạ cả lên:dribble:
Tuy mình đang say sưa với chiến thắng nhưng cũng tỉnh trong giao đấu đó là nhìn thấy ánh đèn của hai chiếc xe kia đang tiến tới và nhanh dần. Mình buông nó ra và hét thằng em rút, hai anh em chạy theo đường tắt và về nhà.
Vừa vào đến nhà mình chạy thẳng vào phòng trong và xách thanh kiếm ra. Thêm 1 thanh đoản đao nữa phát cho thằng em và chuẩn bị nghênh địch.
Đúng như dự tính, chưa đầy 1 phút sau thì ở ngoài bờ dậu tiếng chưởi tiếng thách thức inh ỏi. Mình nói với thằng e là xông ra và xả thân vì nghĩa..nhưng, cái nhưng đã thay đổi hẳn cái con người em từ đêm hôm đó.
Cha mẹ em chạy ra ôm lấy em và vừa xin vừa khóc:
Con ơi! Cha mẹ xin con, đừng làm chuyện dại dột nữa.=((

Thật sự lúc đó mình vừa tức tụi cô hồn kia lại vừa đau lòng khi thấy cha mẹ như vậy. Bọn nó cứ thách thức: Mày ngon thì bước ra ngoài này! Tụi cô hồn này thì chỉ được cái miệng với lì đòn tức thời thôi, sau một lát cũng thấy im lặng không thấy đâu nữa.
Chữ hiếu vẫn nặng hơn chữ tự trọng, mình vào nhà cất kiếm và đao. Xin cha mẹ đi ngủ và cũng đóng cửa nghe cha mẹ vừa tâm sự vừa khóc.
Thật sự mình rất đau lòng khi nhìn thấy cả cha và mẹ đều kinh sợ và khóc.
Mình ân hận! Ân hận vô cùng!:pudency:
Mình cũng khóc và quỳ gối nói với cha mẹ rằng. Con thề từ nay sẽ thay đổi..
Rồi ba mẹ cũng im lặng, đêm đó quả là 1 đêm rất nặng nề..

Nhưng cuộc đời đâu dễ gì để một bước ngoặt nhẹ như thế cho con người ta thay đổi. Sáng mai, mẹ thức mình dậy sớm đi chuộc xe. Hai anh em đi tắt qua cánh đồng để đến nhà cái người mà mình đã cầm.
Mẹ thì đạp xe đạp theo sau để yên tâm thêm về mình. Cũng được, dù sao đêm qua mình đã thề rằng sẽ đổi thay, Nên cũng sẽ dĩ hòa vi quý nếu gặp lại tụi nó.
Tới nơi thì mới biết là cái thằng chủ mưu hôm qua gọi cho thằng này và không cho mình lấy xe.
Chúng nó ép mình phải mua bia chuộc lỗi rồi mới cho mình lấy xe ra.:doubt:

Mẹ nhà nó chứ, thôi được, dù sao cũng vài khung bia thì anh chiều.
Thế là gọi bia tới nhà nó uống, cái lũ ăn hôi nó kéo đến một loáng sau đã hết sạch hai khung. Vừa uống vừa nổ các chiến công trận mạc nghe mà ngứa đít. Mình chả nói gì, chỉ uống thôi. Bia mình mua mà, uống gỡ gạc
Hết bia hết mồi thì thằng chủ mưu đòi ra quán uống tiếp.

Mình nói là nếu như ra quán thì cưa đôi tiền. Nó đồng ý, thế thì ok.
Chuyện chả có gì xảy ra nếu như uống gần tàn ở quán, lúc tính tiền thì nó bắt mình trả hết. Đệch con bà mẹ nhà mày! Tao đã nói cưa đôi là cưa đôi. :ROFLMAO:
Nó với mấy thằng em hùng hổ ép mình trả, mình vẫn nhất quyết cưa đôi.
Tụi nó bảo có tin ném mấy cái ly vào mặt mình không.:haha: Mình nói rằng, tôi đã ngồi đây uống với mấy người thì có nghĩa mấy người muốn làm gì thì cứ thử.
Ngay lúc đó thì mẹ mình lại xuất hiện và dặn dò chủ quán.
Phải nhịn thôi, nhưng nhất quyết không trả hết kèo nhậu này.
Và rồi, một làn bia dội thẳng vào mặt mình. Đó là cái cảm giác đau và nhục nhất từ nhỏ đến lớn đối với mình. Một thằng từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ khuất phục những điều ác mà hôm nay phải lặng im nén tất cả và lau mặt.
kìm nén! kìm nén hết cỡ chứ không con dao sẽ cắm thẳng vào bụng thằng kia rồi..


Chủ quán thấy có biến nên ra can thiệp và đồng ý nhận 1 nửa tiền thanh toán từ mình. Mình và thằng em đi về. Vẫn đi bộ, trời trưa nắng..hai anh em đi cùng và mình khóc. Nhục nhã và tủi thân đến tận cùng, chỉ muốn quay lại và giết sạch tụi rơm rác này. Nhưng rồi lí trí mình vẫn chiến thắng được. Ngồi bệt xuống chiếc cầu mà hồi tối anh em ngồi. hút thuốc và khóc.=((
Khoác vai mình và nói: Anh em mình quay lại đi!:confident:
Thằng em cũng tức đến tím mặt. Nhưng mình nói thôi, bỏ đi. Nhà anh nghèo, anh không muốn làm khổ gia đình anh nữa.
Trong sự cay đắng ấy, bao nhiêu hồi ức đắng cay từ tuổi thơ ập về..=((

Không phải bỗng nhiên mà mình từ một học sinh giỏi nhất nhì trường lại trở thành 1 tay chơi như thế. Nhà mình là gia đình nghèo trong xóm chợ.
Ba mình thì yếu, tuổi thơ mình đã phải chứng kiến những trò tiêu khiển mất dạy của lũ vô học chọc phá cha mình. Cha mình thông minh nhưng sức yếu nên chỉ làm ruộng, bị ức chế nên thỉnh thoảng kìm nén không được thì có những hành động tự làm đau bản thân mình. Nhìn cảnh cha mình lấy gậy đập vào đầu mà bọn chó nó cứ nhe răng cười sặc sụa. Rồi có lần cha mình bị thằng chó trong xóm bóp dái đau quá và cha mình đã nhỏ nó 1 bãi nước bọt vào mặt, nó đã ném cha mình vào bụi dứa ngô. Những kí ức đó, những khinh dễ vô lý dành cho 1 gia đình nghèo dù trong sạch, Nó là ngàn chiếc kim đâm vào lòng mình và biến mình thành một tên máu lạnh.=((

Lên cấp ba, cũng là khi cơ thể bắt đầu lớn và mình trở thành một đứa khá gan lì. Ít khi đánh nhau, chỉ khi mình bị xúc phạm đến danh dự của mình hay gia đình thì mình mới ra đòn lạnh lùng. Bình thường thì mình cũng như bao học sinh khác, hiền và vui tính. Nhưng cái vô thức trong con người mình nó được tích lũy và lớn hơn cả cái thông minh mà từ nhỏ đến lớn gia đình và biết bao người thán phục.

Rồi mình bắt đầu chơi, tuy cũng chẳng phải là sa đọa nhưng có rượu chè, thuốc lá và bài bạc. Tính mình rất thương bạn và chơi thế nên cũng có khá nhiều bạn bè và quen biết khá nhiều khi còn học cấp 3. Nhưng sau này mới biết, bạn ở thời cấp 3 chơi với mình đa số là cậy tiếng để đỡ bị đánh.
ĐM đời! :cold:
Điểm thi thiếu 0,5 điểm nữa là vào được trường Giao thông vận tải. Chó chết! lại trượt! liên tiếp nhục nhã như vậy, mình đã quyết định sẽ rời xa quê hương và đi thật xa...
Đi đâu? Đi Sài Gòn. Vì dù sao trong này vẫn có mấy thằng bạn học cấp 3 khá thân và 1 người con gái tôi thầm thương nhớ...=((

Chap 2: PHIÊU BỒNG NHÂN THẾ
Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/#post-8480444)
Chap 3: TRÊN XE VỚI NHỮNG HỒI ỨC YÊU TRỘM TIỂU THƯ SÀI GÒN
( phần 1) https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/#post-8552383
( phần 2) Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/#post-8553763)
Chap 4: HOA MỘNG TÌNH
Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-2#post-23561737)
Chap 5: ĐỜI CÔNG NHÂN
Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-2#post-27661602)
Chap 6: BIÊN HÒA - MẢNH ĐẤT KHÔNG THỂ QUÊN
Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-2#post-27740253)
Chap 7: TẠP VỤ NHÀ NGHỈ VÀ NHỮNG CHUYỆN CƯỜI CHẢY NƯỚC MẮT
Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-2#post-27868175)
CHAP 8: TẠM BIỆT BIÊN HÒA, TAN VỠ CUỘC TÌNH
Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-2#post-27922513)
CHAP 9: SINH VIÊN
Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-3#post-27997675)
CHAP 10: PHÂN TÂM HỌC

(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-3#post-28188620))
CHAP 11: PHÁT TỜ RƠI NHỮNG NẺO ĐƯỜNG SÀI GÒN
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-4#post-28376172))
CHAP 12: GIA SƯ KHÓ QUÊN
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-4#post-28683128))
CHAP 13: NGƯỜI THÀNH PHỐ
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-4#post-29200737))
CHAP 14: PHỤ HỒ PHIÊU LƯU KÝ (P1)
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-4#post-29452051))
PHỤ HỒ PHIÊU LƯU KÝ (P2)
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-5#post-29775682))
PHỤ HỒ PHIÊU LƯU KÝ (P3)
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-5#post-30092731))
PHỤ HỒ PHIÊU LƯU KÝ (P4)
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-5#post-30092957))
PHỤ HỒ PHIÊU LƯU KÝ (P5)
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-6#post-30377561))
CHAP 15: HÀNH TRÌNH VỀ QUÊ HƯƠNG
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-6#post-30555766))
CHAP 16: QUÊ HƯƠNG VÀ NHỮNG HỒI ỨC
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-6#post-30750906))
CHAP 17: TRỞ LẠI SÀI GÒN
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-7#post-32080942))
CHAP 18: KHỞI NGHIỆP
Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/post-39961512)
Chap 19: HOA NỞ TRONG MƯA
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/post-39966967))
Chap 20: NGÓN TAY CHỈ TRĂNG
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/post-40101406))
Chap 21: ĐÊM BỆNH VIỆN CHỢ RẪY
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/post-40164506))
Chap 22: Bướm Trắng

(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-8#post-41835103))
Chap 23: Chai Sạn
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-8#post-41846338))
Chap 24: Mua lại trung tâm giới thiệu việc làm
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-8#post-41851637))
Chap 25: cố gắng
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-8#post-41893236))
Chap 26: Những Kẻ Lừa Đảo
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-8#post-42106455))
Chap 27: Phụ Hồ Phiêu Lưu Ký (p6)
(Ảo Mộng Trần Gian (Sài Gòn Kí Sự full) (https://voz.vn/t/ao-mong-tran-gian-sai-gon-ki-su-full.273771/page-8#post-42118294))
Chap 28: Làm Nghề Điện Thoại
Facebook Ca đây nhé, hứng thú thì giao lưu cho vui!
 
Sửa lần cuối:
Chap 11: Phát tờ rơi - Những nẻo đường Sài Gòn.
************************************

Tôi lần theo địa chỉ trên trang giấy, địa chỉ cần người phát tơi nằm trong một con hẻm ở đường Nguyễn Thái Bình, Q. Tân Bình.
Đến nơi đã thấy sinh viên tập trung khá đông. Quả là công việc hấp dẫn có khác, sv đi xe máy, sv đi xe đạp, sv đi bộ đều tập trung chờ lấy tờ rơi cả.
Điều kiện yêu cầu là phải có CMND hoặc thẻ sinh viên mới được lĩnh tờ rơi đi phát.

Tôi được giao nhiệm vụ đầu tiên là một trường trung học trên đường Phan huy Ích, nhân viên của trung tâm cấp cho tôi 5 cọc tờ rơi dày cộm, vũ khí trang bị là một túi nilon đen, thiết lập hệ thống liên lạc bằng điện thoại di động, với mật lệnh là: phát xong rồi chờ người giám sát tới kí mới được về. :boss:

Tôi nhận lệnh lên đường, chiếc xe đạp nổ máy lao vun vút trên phố, qua Trường Chinh rồi đến Phan Huy ích. Sài Gòn phố xá đông vui đầy ắp xe cộ, chiếc xe hai thì của tôi đã đổ 5 ngàn xôi nhưng không chạy với vận tốc lớn nhất được. Vừa đi vừa phải né xe trước, tránh xe sau và nhìn nhau với xe bên cạnh, rồi cũng đến được địa chỉ của nhiệm vụ.
Tôi đá chân chống cái cạch, giống trong mấy phim hành động Mỹ mà nhân vật nam đi mô tô đó các bác. Nhanh như chớp, tôi lôi bịch tờ rơi ra và đứng hiên ngang ngay bên cổng. Xung quanh là các sinh viên của những trung tâm khác đã giàn trận xong xuôi, hai bên lối cổng ra được chúng tôi đứng trịnh trọng và trang nghiêm để đón phụ huynh đi họp về. Bác phụ huynh nào mà giàu trí tưởng tượng thì chắc sẽ cảm nhận thấy cảnh xuất cung của vua chúa khi xưa là thế nào8-)

Còn khoảng 15p nữa mới hết giờ họp phụ huynh, tôi tranh thủ đưa đôi mắt nhìn quanh, tiện để xem các điệp viên của cục tình báo khác ra làm sao.
Đối diện tôi là một em không cao, không thấp, không mập, không gầy, bịt khẩu trang nên tôi không biết là đẹp hay xấu. Bên cạnh là một người con trai cao như hươu, quan sát tình thế phân tích xử lý hình ảnh thì tôi đoán ra họ là một cặp điệp viên bởi những ám thị họ dành cho nhau, thỉnh thoảng gật gật với nhau nên tôi biết. Bên cạnh đó cũng là một người con gái nữa nhưng tôi không tả được, tại vì cũng đeo khẩu trang.
Phía bên tôi đứng cũng thế, đeo khẩu kín mít hết cả khiến cho không khí nặng nề ghê gớm. Trước giờ tôi quen để mặt cọ xát với không khí và nắng quen rồi nên một mình đứng giữa đám quần hùng bịt mặt, tay lăm lăm chồng tờ rơi như ám khí samurai thế này cũng hơi hơi ái ngại.:shame:

Rồi cũng đến giờ phụ huynh ra về, ban đầu lác đác vài người đi ra khỏi cổng, tôi chưa kịp phản ứng như thế nào thì xoẹt xoẹt xoẹt, các kiếm khách kia đã rút hàng ra đòn nhanh như chớp, từng lá tờ rơi gập gọn gàng vào kẹp và đằng sau đuôi xe của các phụ huynh.
Tôi ngẩn người ra trước những động tác quá nhanh quá nguy hiểm của đội bạn. Thế này thì làm sao tôi phát được vì đến lượt tôi thì các xe đã full tờ rơi rồi.
Thấy thế, tôi tiến lại gần hơn một chút.:misdoubt:
phụ huynh ra càng lúc càng nhiều tua tủa nên tình trạng giành khách đã đỡ hơn, tôi cũng đã bắt đầu biết tiểu lý phi tờ rơi, nhất dương kẹp gác, và nhẹ nhàng theo sau đút đã được tôi luyện khá nhanh chưa đầy 15p.
Thầm ngưỡng mộ mình sao giống Dương Quá trong Thần Điêu Đại Hiệp quá:beauty:

Đội điệp viên đến từ các cục tình báo khác nhau vẫn làm việc một cách chăm chỉ dưới cái nắng chang chang. Phải nói là lần đầu tiên cấp trên đã giao nhiệm vụ đương đầu với một hàng ngũ phải nói là chuyên nghiệp đi kèm nồng nhiệt.nhất
Một tiếng trôi qua mà các huynh đài hình như không biết mệt là gì. Cổng trường đã mở toang, những chiếc xe của phụ huynh mỗi lúc tốc độ mỗi nhanh hơn khi ra cổng, thế mà những pha ra đòn chớp nhoáng ấy không thể sai sót được. Lâu lâu mới thấy vài lá tờ rơi rớt ra do tốc độ xe lớn dẫn đến sự sai sót trong ra đòn mà thôi.
Thỉnh thoảng có phụ huynh bị bất ngờ nên thắng xe cùng với tiếng á, tiếng ối
Tôi xui trong một lần xác định được một phụ huynh đang chạy ra là một cô gái khá trẻ, mặc đầm nói đến đây là các bác biết độ tinh mắt của điệp viên phát tờ rơi như nào rồi đấy. Xe chạy ra phải quan sát thật nhanh đặc điểm, có giỏ hay không, gác kẹp và đuôi xe chỉ sử dụng khi không có giỏ mà thôi.
Chiếc xe của cô gái trẻ này không có giỏ nên cú ra đòn của tôi phải nhắm vào kẹp xe hoặc trượt đòn thì dắt vào đuôi xe.
Chiếc xe lao tới, tôi né người đút tay vào kẹp tờ rơi, đáng lẽ như người ta thì giảm tốc để tôi nhét cái của tôi vào, đằng này cô này lại tăng tốc làm bàn tay của tôi va vào chân cô ấy:beated:
Ngại muốn chết đi được, cũng may là không có ai thấy và trong một khoảng thời gian chưa đến một giây ấy, tôi vẫn cảm nhận được sự mịn màng

Rồi phụ huynh cũng thưa dần và hết, chúng tôi đưa mắt nhìn nhau rồi kiểm lại hàng.
Tôi còn dư một ít nên gọi về xin chỉ thị của cấp trên.
_Em cứ về trung tâm đi.:boss:
Vậy là tôi phụ cùng các điệp viên khác dọn những lá tờ rơi rơi xuống cổng bỏ vào thùng rác. Xong xuôi tôi về lại trung tâm kí giấy và nhận tiếp tờ rơi cho ngày hôm sau. Không biết do tôi hoàn thành suất sắc nhiệm vụ hay do có sự dàn xếp khác mà lần sau này tôi được cấp trên cử phát cùng với một cô gái
Hai đứa xách tờ rơi ra cổng, tôi không quên xin số điện thoại để tiện liên lạc trong công việc

Ngày hôm sau, nhiệm vụ của "chúng tôi" là truyền thông tin mật đến cho các phụ huynh ở một trường tiểu học bên Gò Vấp nằm trên đường gì tôi cũng không nhớ nữa, chỉ biết là đoạn Nguyễn Thái Sơn đi vào.
Hôm nay tôi đi sớm hơn, định bụng sẽ mời đồng nghiệp uống nước tiện thể làm quen trao đổi học hỏi những tuyệt chiêu cao cấp của công việc.
Tôi đến sớm cả tiếng, phụ huynh mới bắt đầu vào họp, tôi tới một quán nước mía gần cổng trường. Ngồi chiễm chệ, tội gọi:
_Chủ quán ơi! cho một ly nước mía với 3 điếu mèo.:sneaky:
_Có ngay!:beauty:
Tôi nhắn tin cho đồng nghiệp:
_Em đến chưa? đến rồi qua uống nước với anh, anh đang ngồi gần cổng trường ấy.
_Dạ chưa anh ơi! 30p nữa em mới tới.
30 phút nữa tới thì còn trao đổi gì nữa.

Thời gian trôi qua, ly nước mía trên bàn bắt đầu cạn dần còn trơ đá thì phụ huynh cũng bắt đầu ra về. Định đứng dậy trả tiền thì không mang theo ví.
Chết rồi! chết thật rồi. làm sao bây giờ nhỉ? Hay là để đỡ điện thoại lại?
Mà điện thoại hai sim hai sóng online, pin sạc đa năng thế này không biết chủ quán có chịu không nữa.
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng tôi đã nhớ tới đồng nghiệp. bách nhục các bác ạ, nhưng đành mượn đỡ thôi, chút về trung tâm lấy tiền mình sẽ trả lại.
_Em ơi! cứu anh, anh quên mang theo ví rồi mà hồi nãy lỡ uống nước mía.
Em ghé đưa a mượn mấy ngàn chút về trung tâm anh gửi lại cho.::confused:

Cũng may là mình có đồng nghiệp hiểu chuyện chứ không suy nghĩ gì.
_Ok! anh đừng lo. chút em qua em cứu. trường hợp oái ăm trong cuộc sống em cũng gặp nhiều rồi.:D

Một lát sau thì cái hình bóng thân thương của đồng nghiệp cũng đã tới, ngồi uống nước nói chuyện chút rồi thanh toán giùm chầu nước mía cho cả hai.
Lúc đó tôi cảm động vô cùng, định nói với em là "ơn này anh mãi không thể quên được, không biết lấy gì để đền đáp, chỉ có tấm thân này nguyện dâng cho em" nhưng phụ huynh ra về đồng loạt khiến tôi và em đứng dậy tiến nhanh về cổng trường.

Cũng những tuyệt chiêu Tiểu Lý Phi Tờ Rơi, Nhất Dương Chỉ Kẹp Gác, và Nhẹ Nhàng Theo Sau Đút của hồi sáng được tung ra. Em đồng nghiệp cũng không phải điệp viên xoàng, chúng tôi song kiếm hợp bích với nhau một cách ăn ý như Cô Cô với Dương Quá dù chưa luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh lần nào
Sự ăn ý và điêu luyện của chúng tôi đã vượt trội các điệp viên của cơ quan tình báo khác, khiến cho họ phải dạt ra xa một đoạn.

Thấm thoắt cũng hết buổi họp phụ huynh, tôi cùng em về lại trung tâm để nhận tiền. Tổng cộng hai buổi tôi được 70k, lấy tiền và cái hẹn hai hôm sau tới làm tiếp, tôi chờ em ngoài cổng.
Em đi ra với gương mặt khá tươi vì được nhận thành quả lao động của mình.
Tôi gửi lại tiền nước hồi chiều nhưng em cứ từ chối không nhận nên đành rủ em ghé lại uống nước chút cho vui.
Em cũng như tôi, sinh viên tỉnh lẻ lên thành phố học nên cũng chịu khó đi làm thêm để đỡ đần cha mẹ. Cuộc trò chuyện của chúng tôi diễn ra rất vui nhưng chỉ xoay quanh những chuyện học hành và kết thúc khi màn đêm bắt đầu buông xuống.
Mỗi người mỗi hướng, tôi lại về với căn phòng cô đơn của mình.

Khoảng ba tháng đi phát tờ rơi, chiếc xe đạp của tôi đã nổ máy qua biết bao nhiêu con đường, từ quận Bình Tân, Quận 6, Quận 5, Tân phú, 12, Gò Vấp, quận 3...mỗi chuyến đi là một kỉ niệm đẹp và cũng nhờ đó mà tôi bắt đầu rành đường Sài Gòn hơn.
Tiết kiệm được một ít tiền phát tờ rơi, thấy các sinh viên đăng ký làm gia sư tôi cũng khá là hứng với công việc này.
Tôi chọn chuyên môn Toán, Vật lý cấp 2 đến cấp 3, riêng cấp 3 thì tôi lưu ý với ông chủ trung tâm gia sư là tôi chỉ nhận dạy cơ bản và ôn thi tốt nghiệp.

Thế rồi sau một thời gian chờ đợi, tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng có lớp phù hợp cho mình. Lớp là hai em học sinh lớp 12, ôn toán lý tốt nghiệp
Đóng tiền và nhận giấy giới thiệu xong, tôi và chiếc xe đạp lại nổ máy lên đường...
 
Chap 12: Gia sư khó quên.

Tôi đến địa chỉ trong tờ giấy giới thiệu, tới nơi là một ngôi nhà khá khang trang ở quận Tân Phú.
Đón tôi là một phụ nữ trạc tuổi 45, ăn mặc khá quý phái và hợp với căn nhà.
_Cháu là sinh viên à.
_Dạ vâng. Cháu đến đây để nhận lớp do trung tâm cử tới.
_uh, cô cần một gia sư dạy cho con bé nhà cô với một bạn của nó.
_Sức học tụi nó hơi yếu, mong con tận tình.
_Dạ, con sẽ giúp hai em tiến bộ, cô cứ yên tâm.
Nói chuyện thêm một lát xoay quanh vấn đề giảng dạy và học hành rồi tôi chào để ra về.
Từ ngày mai tôi sẽ đi dạy vào tối thứ 3,5,7,cn với mức lương 950k/tháng.

Trên đường về phòng, tôi ghé vào hiệu sách để mua sách giáo khoa Toán và Vật lý. Định mua thêm sách nâng cao nhưng tôi nghĩ để chừng nào học sinh vững căn bản rồi mua.
Một ngày trôi qua khá nhanh, đã gần đến giờ đi dạy, tôi chuẩn bị bài và chuẩn bị trước tâm lý cho buổi dạy đầu tiên.
Đón tôi lần này không phải là người phụ nữ hôm trước mà là một cô gái trẻ.
_Em chào thầy.
_Chào em, thầy đến để dạy em.
_Dạ, mời thầy vào.:love:

Học sinh của tôi trông cũng khá ngoan, cậu con trai thì đầu dựng ngược như siêu Xayda còn cô con gái thì tóc cắt hình răng cưa.
Trông thế thôi chứ gọi dạ bảo vâng cũng khá là lễ phép. Cô gái tên là L.A, cậu con trai tên T, khi Tôi giảng bài đều rất chăm chú nghe. Riêng có một điều tôi hơi bị ái ngại là cô gái, mặc áo thun hở rộng cổ làm mỗi lần tôi nhìn xuống là hoa cả mắt.
Buổi học đầu tiên diễn ra khá vui vẻ, học trò rất vui tính và tôi cũng vậy. Thế nên kiến thức ngoài được cố định bằng định nghĩa thì còn có thêm cách nhớ liên tưởng hài hước.
Điều này tôi học từ người thầy trước đây của tôi, luôn biến kiến thức khô khan thành những liên tưởng hài hước trong cuộc sống, giúp học sinh nhớ rất sâu.
_Thưa thầy, vậy mọi “chuyển động” được lặp đi lặp lại quanh một vị trí cân bằng nhất định gọi là “dao động” phải không thầy?
_Tôi biết ý cậu rồi. :D
Tưởng đâu chỉ hai người hiểu, nào ngờ cả cô bé kia cũng cười một cách ranh ma.

Buổi học trôi dần đến cuối, là buổi đầu tiên nên tôi cho nghỉ sớm 30p để nói chuyện cho thầy trò hiểu nhau hơn. Hai học trò đều rất thông minh, hỏng kiến thức cũng vì gia đình lo kinh doanh nên không có thời gian quan tâm đến việc học của con cái. Cái tuổi mới lớn thích tìm tòi xã hội, thích khẳng định cái tôi bằng nhiều hình thức, điều này cũng khá dễ hiểu.
Học sinh hỏi tôi về cuộc sống, thầy quê đâu? Có người yêu chưa? Đi học cấp 4 có vui ko? Thầy ở đây với ai? Quan hệ như thế nào? quê thầy ra sao? Đủ thứ chuyện hỏi giống như trẻ lên 3 lên 4 vậy.

Khi tôi kể về những tháng ngày tôi bằng tuổi của học sinh, hai em cứ tròn xoe con mắt mà lắng nghe. :adore:
Tôi kể về những ngày đội mưa đi học, vừa đi vừa xác định phương hướng của đường vì bị mưa ngập hết cả.
Tôi kể về những buổi chiều chăn bò nằm nghe sáo diều du dương. Tôi kể về những thảm lưới dài với những con cá rô, cá lóc đồng béo ú dính lưới. Tôi kể về những trò nghịch dại của tuổi mới lớn, những suy nghĩ và lương tri của một học sinh miền quê trên ghế nhà trường.
Hai em ngồi nghe say mê như những đưa trẻ nghe truyện cổ. Thi thoảng lại chất vấn, thắc mắc đòi kể thêm.

Say mê cũng phải thôi, lần đầu chúng được nghe nhân vật quê 100% kể mà.
Làm sao không mê những trưa hè đá bóng rồi về uống nước lã giải nhiệt, thứ nước lã giếng sâu ở quê hồi đó nó còn ngon ngọt hơn cả nước suối bây giờ.
Những mùa bi, mùa gù (con quay gỗ), rồi mùa chơi củi nó thú vị như thế nào.
Kể về những mùa đông dẫn bò ra đồng rồi tụ tập lại, phân công đám đi kiếm củi, đám đi kiếm khoai về nướng, rồi cầm trên tay những củ khoai lang nóng vừa ăn vừa thổi vừa râm ran những câu chuyện con nít. Hay là rủ nhau đi bắt cua đồng rồi la toáng lên khi móc phải rắn nước, có khi nằm ôm bờ ruộng cả tiếng đồng hồ chờ con cua nó nhả kẹp để rút tay ra, bởi loại cua đực khi nó đã kẹp phải tay thì càng nhúc nhích nó càng nghiến.:beated:

Làm sao không mê những chuyến đi tìm kiếm tổ chim rồi mang về chăm sóc như em bé, ngủ dậy mở mắt ra là chạy vội để xem em chim như thế nào.
Cảnh quê được tôi tái hiện trong tâm trí của hai học trò trong mỗi lần đi dạy. Học trò cứ muốn được nghe nên tôi cũng sẵn lòng chia sẻ.
Các buổi học đều đặn theo lịch diễn ra, những buổi học với cậu học trò tóc dựng, cô học trò tóc răng cưa cổ áo rộng, vẫn êm đềm diễn ra đều đặn, thấm thoắt cũng qua một tháng. Tôi lĩnh tiền dạy đầy đủ cùng lời cảm ơn sâu sắc của phụ huynh.
Cảm ơn cũng có lý thôi, tại trước khi tôi dạy thì bài kiểm tra của hai đứa chỉ lẹt đẹt có 4 với 5. Sau khi tôi dạy thì điểm kiểm tra cũng đã nhích lên điểm 6, điểm 7.

Lẽ ra không có gì ấn tường với công việc này cho đến một ngày..cậu học trò kia hình như vì việc gia đình hay sao mà không còn học nữa.
Từ lúc ấy trở đi tôi chỉ còn dạy cho mỗi mình L.A, với những chiếc áo luôn hở rộng cổ.
Trước giờ lúc ở ngoài cuộc sống hay trong công việc, nói chuyện với ai tôi luôn nhìn vào mắt. Với em học trò này cũng vậy, mỗi lần trao đổi tôi luôn nhìn thẳng hoặc đôi khi bắt gặp ánh mắt của em tôi đều có sự cảm nhận rằng em đang nhìn tôi với ánh mắt không phải là ánh mắt của học sinh.
kệ! công việc mình mình làm, học trò ngoan nữa nên chẳng cần suy nghĩ nhiều.8-)


Tôi để ý thấy từ khi T nghỉ, L.A càng có thái độ và ánh mắt trìu mến hơn, không còn cá tính nữa mà thay vao đó là nét ngập ngừng nữ tính kiểu thế này . Là một con người từng trải, tôi dư sức hiểu em đang nghĩ gì....
Nhưng tiết học của tôi luôn trọng tâm ở bài học và những câu kích thích nghị lực chứ không hề có sự ong bướm hay cào cào châu chấu gì cả.

Cho đến một ngày.....
Tôi nhớ như in cái ngày mưa hôm ấy, mưa Sài Gòn mà sao hôm nay như mưa lũ vậy, ào ào mãi mà không ngừng. Vốn đặt cho mình cái chăm chỉ cần thiết, tôi mang áo mưa đi dạy.
L.A che dù ra đón tôi, nhà không có ai cả.
_Thầy bị ướt không?
_Hình như có. Mẹ em đâu?
_Mẹ có việc ở dưới quê nên lúc nãy đã đi xuống dưới rồi. mai mẹ mới lên.:love:

Tôi cởi áo mưa mới nhận ra cái áo mưa 5k ấy đã không che chở chuẩn được, áo tôi ướt một vạt. Thấy thế, L.A chạy vào rồi chạy ra mang theo một chiếc khăn rồi chủ động lau cho tôi.
_Để em lau cho thầy.:giggle:
tôi chưa kịp phản ứng thì em đã phủ chiếc khăn lên và xoa xoa hút những giọt nước mưa trên tóc, trên vai tôi.

Nếu như chỉ có thế này thì cũng không đáng để kể rồi các bác ạ.
Buổi học vẫn diễn ra với những câu hỏi xoáy đáp xoay của tôi với trò, cả những ánh mắt nhìn tôi như hổ nhìn nai vẫn diễn ra như thế.
Cỡ nửa buổi trôi qua, L.A kêu nhức đầu, xin nghỉ giải lao chút.
uhm, hôm nay trời mưa và khá lạnh nên cũng dễ hiểu. Tôi ra ngoài ban công hút thuốc, ngắm cảnh vật dưới màn mưa ảo mờ.

_Thầy ơi! Vào giúp em chút được không?
_Rồi, anh vào ngay.
Bỏ điếu thuốc và đi vào. Thấy L.A nhăn nhó như kiểu rất đau.
_Thầy biết bắt gió không?
_Biết chút chút.
_Bắt giùm em, em nhức đầu quá.:giggle:
Biết nói sao giờ, thôi đành giúp học trò vậy. Tôi nhận chai dầu từ L.A rồi bắt đầu bôi lên trán, lên hai thái dương.

Như chap trước, tôi từng học võ và từng nghiên cứu về huyệt và kinh mạch con người nên chuyện bắt gió với tôi quá đơn giản.
Tôi dùng hai bàn tay, xoa nhẹ lên trán em rồi tiến dần ra thái dương, xoa đều sau đó vuốt chậm đến sau gáy rồi đến huyệt sau vành tai rồi lại đến trán.
Bà hàng xóm chứ! tôi thì cố gắng giúp học trò hết mệt, còn nhỏ thì mặt thuỗn ra, lại còn nuốt nước bọt liên tục chứ
Tôi là tôi nghi rồi, thế nên một lát sau tôi buông ra.
_Em đỡ hơn chưa.:oops:
_Dạ, cũng đỡ rồi.:giggle:

Tiếp tục bài được một lát, em lại kêu bị nhức và kêu bắt gió.
Lần này khác lần trước, em mở mắt nhìn đắm đuối. Một lát sau chủ động áp hai bàn tay tôi vào má.
Thôi rồi, điều gì đang diễn ra đây? Tôi đang đơ các bác à.
Đôi mắt long lanh nhìn tôi rồi kéo tôi vào, thật sự tôi không nghĩ được gì lúc ấy, người cứ đơ ra như win lỗi vậy.
Chưa đến 2 giây, đã có một bờ môi đặt vào môi mình.
Em hôn tôi, học sinh hôn gia sư, gái phố hôn trai quê, cảm giác lúc đó trong người tôi là sự hỗn loạn và rạo rực. Tôi đến giờ cũng không hiểu sao lúc đó tôi lại không hề kháng cự mà lại hưởng ứng.
Vì tôi cũng chưa thích hay yêu gì em, nhưng đôi môi và gương mặt dễ thương kèm cơ thể lúc nào cũng nóng như vậy đã khiến tôi không còn tự chủ.
Tôi đón nhận những nụ hôn ấy đầy đam mê. Nhưng em đâu chỉ dừng lại ở đó, vừa hôn, tay em vừa luồn tới cổ áo tôi, rồi phực phực..từng chiếc cúc áo của tôi mở ra.

Sao mà bạo đến thế?
Trước đây tôi đã từng hôn con gái thời cấp 3, nhưng nếu so sánh thì độ mạnh bạo bây giờ là cấp cao hơn chứ không rụt rè bẽn lẽn đơ đơ như những người con gái trước.
Thôi rồi! không lẽ 19 năm giữ gìn của tôi lại bị cướp mất lần thứ hai như thế này?

Điều đó rồi cũng đến, tôi và em đã hòa vào nhau như hai người khát nước trên sa mạc gặp ốc đảo. Đoạn này không dám kể vì sợ ban nick các bác thông cảm.
Mặc quần áo vào, tôi nhìn em với sự ái ngại ghê gớm. Thế nhưng ngược lại, em nhìn tôi và cười. Một nụ cười hiền, nụ cười thỏa mãn, nụ cười giống trẻ thơ được vỗ về.
Tôi chào em rồi về, hôm nay nghỉ sớm.

Đạp xe trên đường về với những suy nghĩ hỗn độn.
Em yêu tôi? Hay em chỉ đến trong sự đam mê? Với tôi, em rất được, tuy có ăn chơi nhưng tôi có thể thay đổi được em. Tôi cảm thấy mình có lỗi, mặc dù mình không là người chủ động. Sao lại như thế? rồi lần sau gặp nhau sẽ ra sao? Những câu hỏi liên tiếp xuất hiện trong đầu cho đến khi về phòng.
Về đến nơi, tôi nhận được tin nhắn:
_Cảm ơn anh đã cho em những phút giây ngọt ngào.
Ngào ngào ngào cái bánh ngào! Tôi đã đến vì một cơ thể nóng bỏng chứ không phải đến vì một tâm hồn...:rolleyes:
 
Chap 13: NGƯỜI THÀNH PHỐ
____________________

Các buổi dạy tiếp theo vẫn diễn ra bình thường. Tôi thấy em cười nhiều với tôi hơn, quan tâm hơn.
Bây giờ mỗi buổi dạy em đều mua nước, trái cây để giờ giải lao hai thầy trò cùng nhâm nhi. Tôi cũng không hiểu là vì em thích tôi hay là vì em bồi dưỡng để "lấy sức lao động" của tôi nữa. Bởi vì cứ hễ khi không có ai ở nhà là em lại tiến gần đến rồi mân mê make love.
Hồi đó bài hát Nô lệ tình yêu chưa ra, nhưng với hoàn cảnh này tôi cũng không biết tôi là nô lệ tình gì với em nữa.:censored:

Tôi như chàng chăn cừu ngây thơ bị cừu chăn vậy. Đây là lần đầu tiên tôi bị động trong chuyện tình cảm như thế này. Không phải là không có cảm tình với em, nhưng những gì xảy đến giữa tôi và em quá chóng vánh khiến tim tôi không dám rung động. Người con gái từng hiểu tôi, yêu tôi rất nhiều cũng có thể ra đi thì lấy gì để đảm bảo cho cuộc tình này?
L.A càng ngày càng xinh. Phải chăng câu “Gái gặp hơi trai” đúng trong trường hợp này?
Quên chưa tả hình thức cho các thím dễ hình dung, L.A cao khoảng hơn 1m65, mắt đen, mũi sọc dừa, tóc tém răng cưa, vòng một to, vòng hai nhỏ, vòng ba to, da trắng ngần không tì vết. Thử hỏi có ông nào không xịt máu mũi khi học trò thế này mà lại mặc áo body rộng cổ không?:rolleyes:

Điều tôi vui nhất là sức học của em tăng nhanh hơn tôi nghĩ, đó là động lực mạnh nhất khiến tôi không quản nắng mưa đến với em mỗi tiết dạy. (Nói cho khí thế thế thôi, buổi đêm làm gì có nắng )
_Anh có hay về quê không? – L.A đã thay đổi cách xưng hô khi chỉ còn mình tôi với em từ cái ngày “hôm ấy”.
_Một năm một lần, nhiều thì hai lần. - Tôi cười hiền với em.
_Nghe anh kể, em thích được về quê anh chơi quá.:love:
_Ừ, ráng học đi, có cơ hội anh sẽ dẫn về.
Trả lời thế thôi chứ trong đầu tôi nghĩ đến cái cảnh cả đám trai làng lăm le nhìn bởi cách ăn mặc sếc xi, người quê bàn tán về sự xuất hiện của cô gái lạ thế này thì chỉ có nước quy ẩn giang hồ luôn chứ không giỡn được.8-)
_Buổi tối không đi dạy thì anh làm gì? – Vừa hỏi em vừa đưa đôi mắt tròn xoe muốn khám phá cuộc sống riêng của tôi.
_Anh học bài, đọc sách, nghe nhạc.
_Sách gì vậy? – em hỏi với nụ cười gian gian.
_Ờ thì ba cuốn tiểu thuyết và mấy cuốn khoa học. – Tôi chỉ hạn chế danh sách thế thôi, không lẽ nói anh đọc cả tiểu thuyết ….
_Anh ít đi chơi vậy à?
_ừ. Anh chưa quen SG lắm, với lại sinh viên ít tiền nên tiết kiệm.
_Tối mai đi chơi với em nha?
_Đi đâu? Tôi bất ngờ.
_Đi ăn rồi đi chơi vòng vòng.:beauty:

Cũng đã lâu rồi, tôi chưa có một buổi đi chơi đúng nghĩa. Thái độ háo hức chân thành của em tôi không dám chối từ.
_Ok. Đi chơi lát rồi về. Lâu rồi anh cũng chưa đi chơi.
_Vậy mai 7h em đến đón anh hén. Mà anh ở cụ thể là ở địa chỉ nào?
_Em cứ tới xyz đi rồi gọi anh ra.
_Sao anh không mời em về phòng.
_À, anh ở chung với mấy đứa bạn, toàn con trai nên bất tiện.
_ừm. Em xuôi theo ý kiến hợp tình của tôi.
Nhưng lý do duy nhất khiến tôi không muốn em vào đó là sợ em sốc.
Căn phòng tôi ở giống phòng của một cao nhân đắc đạo, quá đơn sơ. Không có gì ngoài mấy bộ quần áo, cặp sách, chiếc quạt treo tường, mấy cái ly và bình nước lọc.
Chai rượu thì một đống sau những cơn men. Tôi không muốn hình tượng của tôi trong em thay đổi. Nó sẽ ảnh hưởng đến những bài dạy là cái chắc.

Một ngày trôi qua khá nhanh, 6h tôi đã vào tắm, cạo râu, cạo ria, cạo những gì cần cạo, rồi ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị cho một cuộc hẹn.
Đúng 6h50p điện thoại reo lên bản nhạc chuông thần thánh, em đã đến.
Ngồi đợi tôi trên chiếc AB sang trọng (Hồi đó AB mới ra), em lung linh đài các là một tiểu thư đúng nghĩa, với chiếc đầm màu trắng tinh. Thật trùng hợp, lần đầu gặp tôi, Tr cũng bận đầm trắng.
Tôi gạt suy nghĩ này đi thật nhanh kèm theo mệnh lệnh trong lòng: Quá khứ rồi.
_Xinh thế!
_Em mà! Vừa nũng vừa cười thật tươi.:love:
Hôm nay quả thật em xinh thật. xinh gấp mấy lần những hôm tôi gặp ở nhà em. Quả là người đẹp vì lụa. Chiếc đầm không ngắn nhưng cũng đủ cặp chân trắng nõn ló ra làm một thanh niên nghiêm túc cũng phải nuốt nước bọt cái ực.
_Đi đâu đây?
_Ăn ốc hén?
_Tuyệt!:beauty:
Ốc là món mà tôi nghiền nhất từ nhỏ đến lớn, tính đến giờ không phải vì thói quen hay sao mà tất cả mọi cuộc hẹn đầu tiên của tôi đều có thực đơn này. Không ngờ em cũng có sở thích giống tôi.
_Anh thích ăn ốc lắm phải không?
_Ừ, sao em biết hay vậy?
_Em mà, nghe trong những lần a kể chuyện là em biết được.
_Hì! Quả là học trò của a.
_Hứ! em nghểnh cái mặt lên xíu rồi tặng cho tôi tiếp một nụ cười.
_Thích ăn ốc nhưng đừng bắt người khác đổ vỏ là được.- Em cười khúc khích.:beauty:

Tôi không trả lời, đội nón bảo hiểm xong là chuẩn bị lên đường. Em xích ra phía sau để tôi cầm lái. Tôi khá lưỡng lự một chút vì nói thật là đi xe ga rất ít, ngoài thời gian yêu thì đi xe của Tr ra, còn lại phản xạ của tôi chủ yếu là đi xe số. Nhưng không lẽ đi chơi với bồ lại để bồ chở, khác gì chị chở em trai, bách nhục mất.
Tuy ít lái tay ga, nhưng cũng từng nghe nói nên để điều khiển nó cũng không quá khó
Chỉ một điều buồn cười đó là mỗi lần định thắng thì chân phải tôi cứ nhấn nhấn do phản xạ quen từ hồi đi xe số.
Tôi chạy chậm, cả thành phố lung linh hình như đang chúc mừng đôi tình nhân trẻ.
Tới quán ốc, tôi ga lăng cởi giúp em mũ bảo hiểm, lấy thẻ xe rồi cùng em song bước vào quán.
Do không phải ở nhà nên tôi thoải mái hơn, gọi hai dĩa ốc xào cùng mấy chai bia còn em gọi càng cua rang me.
_Em uống gì?
_Bia.
Nửa giây bất ngờ, nhưng nhớ lại, lúc gặp tôi đầu tiên em đã toát nên một cô gái khá cá tính. Nơi phố thành này không nhậu thì uống gì?
_Cũng được. Nhưng ít thôi nha.
_Anh làm như em không biết uống không bằng. - Em lườm tôi.
_Biết rồi! nhưng lát về mẹ em thấy thế thì chết.:ROFLMAO:
_Yên tâm! Hôm nay mẹ em không về.:p
Hết lý do để cản rồi, thôi đành chiều cô học trò chịu chơi này vậy.

Cụng ly với em, tôi uống ly đầu tiên một hơi hết. Đó là thói quen của tôi, những ly đầu uống rất nhanh, về sau mới chậm lại, giống người khát nước.
Ngó sang thì em cũng không kém. Hết sạch.
Cười thật xinh, đôi má ửng hồng. Em cười trước sự bất ngờ của tôi.
_Em cũng khá phết nhỉ.
_Chuyện, em mà.
Lại em mà, nhưng đúng là em có phong cách riêng thật. Cá tính và đầy sức sống. Chịu chơi nhưng không có dấu hiệu sa đọa, thông minh nhanh biết vô cùng.
Rút điếu thuốc, châm lửa kéo 1 hơi rồi nhả khói.
Tôi phiêu cảm giác mình trên những làn khói, không phải là tôi nghi ngờ tình cảm của em. Nhưng cái thành phố xô bồ này đã cho tôi thấy rằng con người ta đang sống quá nhanh. Tôi và em đến với nhau nhưng kể cả hai người cũng chưa ai nói câu yêu thương nào.
Em vừa ăn vừa nhìn tôi, không hề khó chịu khi tôi hút thuốc. Mà kể cả em khó chịu thì cũng thế thôi, đi nhậu không thể không hút.
Trước giờ tôi không bao giờ dấu điểm xấu của mình, tôi ghét những người giả tạo.
_Anh thường đi nhậu không?
_Thi thoảng.
_Nhậu được nhiều không?
_Đủ tiếp.
_Em không ngờ thầy giáo đáng yêu của em lại phong trần thế này.:)- em cười rồi lại đưa ly sang cụng.

Độ khoảng 10 chai thì điện thoại em có tin nhắn, em vừa đọc vừa tủm tỉm. sau đó nhìn tôi.
_Đi chơi anh ơi!
_Đi đâu? Nhậu xíu rồi về mà.
_Kệ đi anh. Hôm nay mẹ em không có nhà. Bạn em đang ở bar xxx.
Thôi rồi, đúng cô nương siêu quậy rồi. Đành chấp nhận thôi, tôi không muốn em mất hứng và nhân đây tôi cũng muốn biết thêm về em.

Tính tiền xong, tôi với em thẳng tới bar xxx, nơi mà tôi hình dung sẽ gặp biết bao học trò quỷ trong này.
Tới nơi, bảo vệ vừa mở cửa cách âm thì âm thanh dội tới, đập bay tà áo.
Thú nhận rằng, từ sau chia tay Tr, tôi cũng thích thể lọa nhạc này, nó vỗ về và kích thích tinh thần rất mạnh.
Bàn của đám bạn L.A nằm khá sát sàn nhảy, hai trai hai gái, vừa thấy L.A thì đưa tay vẫy vẫy. Thứ âm thanh mạnh mẽ ngăn không cho tôi nghe được mấy cô đang rỉ nhau gì, nhưng tôi đoán chắc là hỏi một chút về người đi cùng. Sau đó cả bàn nâng ly cụng để chào mừng sự có mặt của chúng tôi.
Dzo! Cạn, lại lắc lắc cái đầu.
Dzo! Cạn lại lắc lắc cái vai.
Dzo! Cạn lại lắc lắc cái đầu.
Ánh sang và âm thanh đã tạo nên một không gian phải nói là như chốn riêng biệt khác trần. Tôi cũng bị cuốn vào những nhịp nhạc mê hoặc ấy cho đến khi nhìn đồng hồ đã 11h đêm. Tôi lay lay em rồi chỉ vào đồng hồ. Em vẫn lắc đầu nguây nguẩy không muốn về chút nào.
Bực mình tôi soạn tin nhắn: Em không về anh về một mình vậy. Hỏi bạn em thanh toán đi.
Em cầm đt rồi soạn lại: Anh yên tâm, hôm nay đến phiên bạn em mời. Anh không thích nơi này à.
Dù tôi khá thích, nhưng để kéo em về, tôi đành viết lại: Ừ! Về đi, nhức đầu quá.

Tôi và em chào các bạn của em rồi ra về, nắm tay tôi mà đầu của em vẫn chưa thôi lắc lắc.
Lấy xe xong, tôi chở em chạy tà tà, em ngồi ôm sát hơn hồi nãy.
_Giờ em chở anh về rồi em chịu khó về một mình nha!
_Hứ, Chưa muốn về đâu. Đi chơi tiếp đi!
_Đi đâu nữa? Khuya rồi.
_Đi tới chỗ nào chỉ có hai tụi mình á.:)
Thôi rồi! Thế là biết. Em sẽ nói tôi vào ks sau đó sẽ tra tấn tôi đây mà. Hức.
_Đi đâu?:cautious:
_Ks! Ngốc! Em không muốn ngủ một mình đâu.:rolleyes:
Thú thật em nói cũng bùi tai, để em về một mình và ngủ một mình thế này tôi cũng không yên tâm. Với lại tôi là người trần chứ đâu phải là tiên đâu, men vào thì rạo rực lại lên.
Rẽ vào một ks trên đường về, trái ngược với các cảnh con gái e lệ con trai vỗ về, là cảnh em nắm tay tôi rồi bình thường đi lấy phòng.
Cửa phòng vừa đóng, em lao vào hôn như ma chết đói muỗi chết khát. Bực hết cả mình, tôi đưa tay ôm em rồi luồn vào trong áo.
Đoạn này không dám kể các bác à. Ở nhà nồng cháy một thì ở đây nồng cháy mười, em hôn tôi mà tôi cứ sợ cái lưỡi tôi sẽ bị lôi ra ngoài mất…hức.

Rồi tôi và em chìm vào giấc ngủ, tỉnh dậy với cảm giác nhồn nhột, tôi và em lại thi đấu tiếp một hiệp, tỉ số lượt đi và lượt về là hòa. Bởi tôi cũng đâu kém cỏi.

Sau đó em chở tôi về, mệt quá tôi lăn ra ngủ một giấc đến trưa.
Mở mắt cầm đt thấy tin nhắn của em.
_Mẹ em biết chuyện tụi mình rồi.
Trời! thôi rồi! làm sao bây giờ?
Chắc các bác cũng đoán ra được tiếp theo chứ?
Đúng vậy, hợp đồng gia sư chấm dứt kèm câu nói: _Cậu nghĩ cậu là ai?
Lặng lẽ ra về lòng nặng trĩu, tuy tôi không phải người khởi xướng nhưng vẫn thấy áy náy trong lòng.
Em gọi và nt liên tục.
_Anh có buồn không?:(
Mình vẫn quen nhau anh nhé?
Sự tủi thân trong tôi dâng tràn..
_anh thấy mẹ em đúng, chúc em học tốt.:confused:
Nói thật với các bác là nếu như ko có câu nói ghẻ lạnh ấy thì tôi chắc còn giữ liên lạc với em. Bởi vì dù chưa phải tình yêu, nhưng một thời gian dài chuyện trò gần gũi thì đâu đó trong tôi vẫn có cảm xúc khi nghĩ về em, tất nhiên là kèm những hình ảnh về trái cây của em nữa.
Em ấy sẽ ra sao khi không có tôi nhỉ? Lấy ai giúp em? Lấy ai thổi vào tâm hồn em những cánh diều du dương, những cánh đồng bất tận?
lấy ai trằn trọc suy nghĩ phương pháp giúp em tiếp thu bài nhanh nhất?
Lấy ai để làm em ngây ngất? Lấy ai cùng phảng phất mấy câu thơ?
Có chứ sao không, thành phố mà.

Tôi gọi cho Hưng tới làm vài ly, cuộc sống của một kẻ phong trần là dám quyết dám chấp nhận. Hai chúng tôi lại nâng lên đặt xuống những ly bia đàm thế sự. Chuyện về Mỹ can thiệp vào các nước trung đông, chuyện về cái bình trong thời loạn và cái loạn trong thời bình.
Đến nay, dù đã gặp không biết bao nhiêu người trong cuộc sống, nhưng nói tới người hợp nhất trong nói chuyện với tôi vẫn là Hưng. Cu cậu đến từ tây nguyên với những tinh tế nhẹ nhàng đậm chất cà phê.
Chỉ một điều tôi không hài lòng ở cậu ta là thiếu quyết đoán trong mọi chuyện. Cũng vì điều này mà sau khi cùng bàn nhau thuê một phòng trọ gần trường để ở, sau khi tôi chuyển đến thì hắn lại lưỡng lự không dám đối diện với cuộc sống ngoài gia đình.
Cũng may phòng rất nhỏ nên giá rẻ lại chung lầu với mấy cô sinh viên xinh đẹp nên tôi vẫn quyết định bám đất bám phòng để sống. Nơi đây gần trường hơn nên đi học cũng gần và hơn hẳn là tránh những cảnh đêm kỷ niệm thi thoảng làm quặn thắt tâm hồn.
Ngày mai tôi lại đi xin việc, vì giữa cái thị thành chỉ có thở là không mất tiền này thì phải cố gắng làm việc may ra mới đủ sống.
Màn đêm buông với những giai điệu du dương từ chiếc smath phone 2 sim 2 sóng trung hoa nhẹ nhàng đưa tôi vào giấc ngủ. Càng ngày tôi càng thích những bản nhạc nhẹ nhàng triết lý, nó như người bạn sẵn sàng vỗ về khuyên bảo khi con tim ta mệt nhoài.

Một chút về việc học của tôi, tôi đã lầm tin ai trong cuốn những điều cần biết? Để rồi khi đóng tiền nhập học rồi mới nhận ra đây là trường dân lập. Bà mẹ các ông, dân lập thì ghi dân lập đi, đằng này trong cuốn những điều cần biết lại ghi như kiểu trường chính quy, để rồi dụ không những tôi mà biết bao nhiêu sĩ tử non thơ khác.
Điều này được khẳng định sâu sắc trong những buổi nước mía trước cổng trường, trăm người như một đều thốt lên một điều là hối hận khi bước chân vào ngôi trường này.
Tôi cũng thế, không hối hận làm sao được khi trong cuốn những điều cần biết ghi rõ ràng có 300 chỗ ở cho sinh viên ở xa, đến khi hỏi ra thì 10 năm sau mới bắt đầu xây dựng.
Giảng dạy thì như mấy em đội viên lên cầm văn bản đọc, lâu lâu ngước nhìn lớp cái cho nó có tinh thần xây dựng. Học sinh học thì học, không học thì thôi, kệ. Miễn sao đến bữa thi không qua được lại đóng kinh tế vào kho của trường.
Thế nên các buổi học luôn mang âm thanh của sáo diều du dương, kèm tiếng quạt trần đều đều man mát đã khiến cho không biết bao nhiêu sinh viên đã đổ gục xuống bàn mà ngủ. Có vài cô cậu có vẻ ham hố học hơn thì ra rửa mặt, dỏng tai nghe nhưng ra về thì đâu lại vào đấy.
Thời gian đầu mới vào học, tôi cũng hăng hái phát biểu và phấn đấu lắm, nhưng rồi cái tập thể tích cực thi đua ấy đã kéo tôi lại bằng chúng.
Trường khác thì sao tôi không rõ, chứ cái trường mà tôi học thì có một chân lý là:
“Thích nghỉ bao nhiêu thì nghỉ, điểm danh chỉ là hình thức, học chỉ là cho vui, thi mới là sự thật.” Học thì giảng những bài dễ như kiểu hỏi em tên chi, nhà em ở đâu. Đến khi ra đề thì không khác gì đề tuyển vào trung tâm nghiên cứu Nasa, hỏi vậy sao không rớt, hỏi vậy sao không nản.

Tôi đạp chiếc xe đi lòng vòng quanh khu vực tôi ở để coi có nơi nào cần tuyển không.
Qua mấy chỗ nhưng không phù hợp thì tôi thấy một tấm bảng bằng bìa catong có ghi:
Cần tuyển phụ hồ, lương 120k/ngày, trả lương theo tuần.
A đù, cao. Hồi đó 120k là khá cao rồi các bác ạ. So sánh với những buổi đạp xe cọ mông vào yên đến xoẹt cả lửa ra mới được 30k/ buổi thì đây là công việc khá hấp dẫn.
Tôi dừng xe hỏi và được phỏng vấn trực tiếp và được nhận vào ngay và luôn thế nó mới máu chứ.
_Mai em đến số .. Khuông việt để nhận việc.
Ở quê thỉnh thoảng có phụ người quen xây chuồng gà chuồng lợn, xây nhà, xây tường rào, nên tôi hiểu được mức độ cực sủa công việc này ra sao. Tôi dự tính làm vài tuần để giải quyết tình trạng suy thoái kinh tế lúc này mà thôi các bác à.
Đêm đó tôi trằn trọc rất lâu giống đoạn miêu tả trong truyện Trần Quốc Toản ngày mai ra trận.

Trước mắt tôi là ngôi nhà đã xây xong phần thô ở hẻm trên đường Khuông Việt.
Ông cai là một chú trạc trung niên, nước da ngăm đen của ngành xây dựng, gương mặt thì nghiêm khắc khó tính như vừa trượt lô. Điều này đã khiến cho tôi hơi hơi ái ngại.
_Chào chú, con tới để làm phụ.
_Ừ, lên lầu cùng làm với hai người trên đi.:boss:
 
Sửa lần cuối:
Mấy topic chất lượng vầy s lại post bên f17 nhỉ?
Sắp tới mình sẽ move nó qua box mới.
 
Chap 14: Phụ hồ Phiêu Lưu Ký
*********************************

Tôi dò dẫm chiếc cầu thang mới xây xong phần khung để đi lên, phía trên là tiếng cười nói, tiếng xẻng va vào nhau chát búa.
Phụ hồ cũng râm ran tinh thần lao động hăng say như những ngày đất nước vừa đổi mới, hò nhau xây dựng những công trình.
Tới nơi là đống cát cao với hai người đang hì hục trộn đều với xi măng. Một người phụ nữ tầm ngoài 30 và một cậu con trai chắc cũng trạc tuổi tôi, nghe giọng nói thì hình như là người miền tây cả.
_Mới vào làm à?:byebye: – cậu con trai cất lời chào.
_Dạ em mới tới, giờ em làm gì ạ?:oops:
_Cầm cái xẻng kia cùng trộn sau đó chuyển vữa ra cho thợ làm.
Tôi vơ lấy cái xẻng và cùng hai đồng chí nhào trộn đống cát, vừa trộn vừa nói chuyện làm quen râm ran.
Trộn xong đống cát bự chà bá xong thì banh ra một lỗ ở giữa rồi cho nước vào.
Đợi một chốc cho nước ngấm lại tiếp tục đảo, đến chừng vữa thật nhuyễn thì xúc vào xô, xách ra cho thợ. Sau đó chờ đến khi thợ hết rồi tiếp tục bơm vữa.
Cũng khá là đơn giản vì công trình đang ở bước tô tường.
Tôi được phân công làm ở mắt xích tải hồ ra ngoài vách xông cho thợ. Ba người phân thành một dây chuyền, người phụ nữ kia xúc vào xô, xách ra cho cậu con trai, cậu con trai lại xách đến tôi rồi tôi đưa ra cho thợ.
Nhịp nhàng và thoăn thoắt, chẳng mấy chốc chúng tôi đã phối hợp với nhau hết sức ăn ý. Hồ được đổ đầy máng thì chúng tôi nghỉ tay, khi thì hút điếu thuốc, khi thì uống ly nước, cho đến khi tiếng gọi chan chát của thợ vang lên:
_Hồ đê eeeeeeeeeeee!:ROFLMAO:
Lại tiếp tục chuyển vữa ra. Thợ làm mệt thì cũng gọi thế để troll phụ thôi, chứ cả công trình, ai cũng lao động mệt nhọc nên đối xử với nhau cũng có tình.
Đống vữa sắp hết thì một người kiêm luôn nhiệm vụ tải vữa, hai người còn lại cùng nhau trộn tiếp, cứ thế liên tục cho đến trưa.

Công trình tôi làm việc thuộc một công ty tư nhân, chuyên mua đất xây dựng nhà sau đó bán hoặc mua xác nhà rồi tân trang cải tạo lại.
Công ty có một đội ngũ thợ xây hẳn hoi, phân ra khoảng 3 đến 4 căn trong một thời điểm.
Bởi là làm việc cho công ty nên tốc độ thi công của thợ cũng khá chậm nên việc tạo áp lực cho phụ cũng đôi phần đơn giản hơn.
Giờ nghỉ trưa, thợ và phụ rửa tay chân sạch sẽ rồi kéo nhau ra quán cơm gần nhất để ăn uống. Người nào có phòng ở gần thì về phòng, người không có phòng thì ngủ tại chỗ công trình. Bữa cơm của người làm hồ là bữa cơm bình dân, ai cũng đói và ăn cho nhanh để tranh thủ nghỉ ngơi những giây phút buổi trưa ngắn ngủi.
Tôi thả những suy nghĩ về vấn đề suy luận logic này nhưng xem ra là tôi nhầm. Chầm chậm trở về căn nhà đang xây, phía trên đã vang lên những tiếng cười tiếng nói vui vẻ:
_Xì!:ROFLMAO:
_Heo!
_Á heo à! mày hả bưởi!:beauty:
Thì ra các bác đang đánh bài uống nước. Đánh bài thì có thêm ông cai gương mặt trượt lô nữa nên không khí thêm phần chan hòa sâu sắc.
Gương mặt đăm chiêu dò xét đối phương có hàng hóa hay không, những nụ cười khoái chí khi chặt heo hay dẫn đầu xoay đều trên những gương mặt.
Tôi chỉ đứng ngoài hóng thôi, vì tôi không giỏi chơi bài miền nam. Biết mình biết ta thế nên dại gì ngồi vào sòng để bị nướng. Một chầu nước 4 chai với người bình thường thì đơn giản, nhưng với những mệt nhọc để kiếm được đồng tiền thì nó thật sự quý giá.


13h bắt đầu vào làm, tôi đi dạo một vòng tham quan công trình. Căn nhà đang xây dựng chiều ngang 4m, chiều dài 15m. thiết kế kiến trúc nhà ống 2 lầu (3 tầng nếu theo cách tính miền bắc), một kiến trúc đa số ở thành phố đất chật.
Phía dưới bắt đầu là phòng khách, cầu thang, phòng bếp.
lầu thứ hai và thứ 3 là hai phòng ngủ, cầu thang ở giữa. Cũng chẳng có gì thú vị lắm để kể với các bác. Tôi dừng lại trò chuyện với cậu phụ trạc tuổi tôi.
_Ông tên gì?
_Dạ tên H.
_Anh tên gì? - Tôi lịch sự hỏi lại.
_Tên Tuấn.
_Chắc bằng tuổi nhau thôi, kêu tao mày cho dễ sống.
_uh, vậy cũng được.
_Tuấn làm lâu chưa?
_Cũng được hai tháng rồi.
_Cực không?
_Cũng bình thường, cuối tuần trả lương đầy đủ cũng sướng.
_ừ! thôi nghỉ xíu chiều về còn làm.:confused:

Hai thằng nằm lên hai tấm tôn cốt pha trải bộ xương vè cho xương cốt thư giãn. Thiu thiu vào giấc ngủ thì có tn của L.A:
_Anh đang làm gì vậy? Anh khỏe không? Em nhớ anh!
chưa kịp rep như thế nào thì tiếp tn thứ 2.
_Mẹ em dù nói thế nào, nhưng người em thích vẫn là anh. xin a đừng giận em như thế, em cũng đâu có lỗi gì. chừng nào hết giận thì mình đi uống nước nha?
Tôi phân vân lắm khi nhận được tn của L.A. Trả lời rằng chúng ta kết thúc thì không thể dối lòng rằng tôi cũng buồn. Người chứ phải gỗ đá đâu, đã trao nhau ân tình thì cảm xúc nó cũng vấn vương rồi. Nhưng nếu như tôi nhắn với em rằng tôi cũng nhớ, thì điều này như một chiếc cầu bắc qua sông để em qua với tôi. Nhưng em và tôi sẽ vui được bao lâu khi mà bên kia sông mẹ em là người miệt thị tôi như thế. Làm người ai cũng có tự trọng, tôi nghèo chứ tôi có làm gì đáng khinh đâu. Lòng nặng như mang hai bao xi măng, tôi nhắn lại:
_Anh khỏe. Giờ anh đang bận công việc nên không gặp em được. Anh không giận, chỉ buồn. Em lo học là a sẽ vui.
Em rep lại cho tôi:
_Từ lúc anh không dạy em nữa em chẳng muốn học. Cầm sách là nhớ anh.
Nếu anh không chịu gặp thì chắc là em sẽ nghỉ học.

Tin nhắn đầy cá tính này đã khiến cho tôi không thể không cảm động, chiếc cầu để nối qua sông bây giờ đã có lý do hợp lý để khởi công. Dù gì thì việc học của em vẫn quan trọng, tôi không muốn em bồng bột rồi hỏng đi tương lai mình.
_uhm, sẽ gặp chứ. Nhưng anh đang bận quá. Khi nào rảnh thì gặp, nhưng em phải hứa với anh là chăm học trở lại. ok?
_Hihi! ok anh! không được nuốt lời em đó.
_ừ! em làm gì làm đi. Anh làm việc này cái đã.:confused:

Việc này là việc phụ hồ chứ việc gì. Tôi không muốn nói cho em hay vì thứ nhất là ngại, thứ 2 là tôi cũng sợ em lo lắng.
Đến giờ làm, chúng tôi lại tay xẻng tay xô lao vào xúc cát, trộn hồ rồi xách hồ. Buổi chiều bên đội phụ xuất hiện thêm hai vận động viên ở vị trí hậu vệ, đảm đương việc tời cát từ dưới mặt đất lên tầng đang thi công. Huấn luyện viên cai đã rút hai vận động viên này từ công trình khác để cân bằng đội hình thi đấu. Bên đội thợ là 7, bên phụ là 5, nhưng hai vận động viên ở dưới mặt đất nên chúng ta tạm tính là 7 thợ 3 phụ. Khỏe chán, với tỉ lệ thế này đương nhiên thợ không thể áp đảo tốc độ với phụ được.
Máng lúc nào cũng đầy, vơi lại đầy. các ông chỉ có nước phòng ngự để cầu hòa mà thôi.
Làm được một lát thì nghỉ tay hút thuốc, thợ hút thì phụ cũng hút.
Đội thợ đa số là người miền nam, chỉ có vài người giọng miền bắc, người nào cũng đen sạm vì nắng. Dùng con mắt của chính trị gia để quan sát thì tình hình lúc này đội phụ chiếm ưu thế hơn về địa lợi. Thợ tô tường ngoài vách xông, nước đá thì để bên trong nên mỗi ông thợ nhìn phụ đều với thái độ thế này . Cũng phải thôi, hống hách thì tự đi vào mà uống chứ ngồi đó ai rót ra cho.
Thỉnh thoảng gió mát hứng tình thì các thợ lại ca, thế mới yêu đời, yêu cuộc sống chứ
"..cuộc đời phù du đã cuốn mất em đi xa rồi, với những đồng tiền phù du đã khiến con tim em đổi thay..khi xưa bên người em nào biết chi ngoài chung tình..vật đổi sao dời em vội quên..":ROFLMAO:

Để đáp lại tinh thần yêu văn nghệ, mê giải trí, phía bên phụ thì lão Tuấn cũng cất cao âm thanh:
"Người ta đã bỏ tôi rồi...bạn ơi.... Đâu còn chi nữa mà mong mà chờ... Cung đàn lỗi nhịp đường tơ, cung sầu chết cả hồn thơ, để lòng tôi giá lạnh như tờ..... Ai đem con sáo sang sông, để cho xổ lồng nó bay, nó bay nó chẳng về đâu, ai chia duyên bắc tình nam, người nơi đầu gió kẻ ngoài chân mây..... Người ta đã bỏ tôi rồi..... bạn ơi....Bây giờ đi sớm về khuya một mình. Ôi nhìn thế sự nổi trôi, cũng đành chấp nhận mà thôi, để mặc cho con tảo xoay vần...":p

A đù! không gian rôm rả hẳn lên, tốc độ thi công diễn ra nhanh chóng. Vách xông đã tô xong, thợ chuyển đồ và dựng dàn giáo chuẩn bị tô mặt trong thì tôi và Tuấn ra bắt tời.
Vận chuyển cát từ dưới phân bố đều ra các lầu. Ban đầu tôi hơi khớp vì độ cao và sự nguy hiểm của một cái ban công chưa xây lan can.
Kéo hai xô cát vào mà tóc gáy dựng đứng lên, chỉ sợ mất đà lao xuống là tàn đời.
Định đổi vị trí cho lão Tuấn thì bỗng nhiên dưới đường lại có hai cô gái trẻ đi qua. Hai cô mặc áo thun ôm hai quả trái cây bự.
Nhìn ở góc lệch cực thấp so với phương thẳng đứng thì các bác hình dung ra rồi đấy. Chao ôi! trái cây nhà ai khéo chăm, rung rinh lúc lắc làm con mắt ai dán vào.
Kể từ lúc đó, tôi hăng say làm việc hẳn lên, giống con nghiện vừa có thuốc xong. Hăng hái say mê đến tận cuối buổi chiều.

Ánh nắng chiều vàng nhẹ buông xuống những mái nhà là khi chúng tôi kết thúc công việc. 17h hết giờ nhưng thợ và phụ đều nghỉ sớm hơn 10 phút để rửa chân tay, thay quần áo ra về.
Tôi đạp xe chầm chậm trên đường về, không dám chạy nhanh vì thứ nhất là mệt, thứ hai là đường đông, thứ 3 là chiều mát nên con gái mặc quần ngắn ra đường quá nhiều. Hoa hết cả mắt thế này thì đạp chầm chậm, vừa đạp vừa nhìn cho nó chắc ăn.
Trên đường về ghé chợ mua ít đồ ăn về nấu, quên chưa khoe với các bác cái vụ nấu nướng này là bắt đầu từ khi em chuyển phòng.
Ăn ngoài mắc và chán quá nên em cũng tập nấu, cái nào không biết em tra google.
Em hiền hiền nên các bà bán cá bán rau cũng khá quý em. Lần nào em tới cũng cười tít mặc dù em mua rất ít.
_Cá này bán sao cô?:oops:
_30 ngàn một kí đó con. :D
_Cô bán cho con 4 lạng 10 ngàn nha?
_Cô không thách con đâu, thấy con sinh viên nên cô đã bán rẻ rồi. người khác cô bán 35 đấy
_Thôi cô à, xem như là cô giúp đỡ tương lai của đất nước đi. Sau này con thành đạt sẽ quay lại báo đáp.
_Gớm! tôi sợ các anh đi luôn chứ.
_Thiệt! con mà quay lại là cô bán 30 con mua hẳn 40 đấy.:beauty:
_Ông tướng khéo miệng, thôi đc rồi cô bán cho con, làm luôn phải không?:rolleyes:
_Dạ! cô làm rồi cắt ra dùm cháu.
Chào cô bán cá rồi qua hàng rau mua 2 ngàn rau muống rồi về.
Cá tôi kho mặn ngọt nên cũng ăn được 3 bữa. Như thế cũng tiết kiệm được đôi chút với hơn nữa tôi hợp khẩu vị nên ăn được nhiều hơn.

Nhà trọ mà tôi đang ở có hai lầu, lầu dưới là gia đình chủ nhà, lầu trên gồm có 4 phòng, hai phòng đầu tiên là hai phòng của hai cặp vợ chồng. 1 cặp trẻ một cặp già, tiếp theo là phòng tôi rồi đến phòng của 3 cô sinh viên
Đi làm về mệt, tôi chưa nấu vội mà nằm xoài ra nghỉ ngơi một lát. Lâu rồi mới làm nặng, cơ thể tôi bắt đầu có cảm giác đau.
Bên ngoài hành lang, tiếng mấy cô sinh viên gọi nhau ơi ới. Phải thú nhận với các bác là ở chung nhà với con gái thích lắm các bác ạ.
Mùi hương thỉnh thoảng phảng phất làm cho em nống nàn đam mê. Phòng của tất cả đều không có mái che, có nghĩa là làm lưng lửng các bác có hình dung ra đc không?
Phòng em thì sát bên cạnh các em, cách nhau có tấm gỗ mỏng dính, buổi đêm còn nghe tiếng thở, tiếng nuốt nước bọt một cách rõ ràng. Như em đã nói, nhờ thế mà em quyết định ở đây, âm dương nó cân xứng thế này thì sức khỏe mới tốt được.

Kéo xong điếu thuốc tôi bắt đầu cắm cơm rồi nấu cá, khá đơn giản nên cũng rất nhanh. Thời gian chờ đợi cơm chín thì tôi nghe nhạc, quên chưa khoe cặp loa 40 ngàn em mới tậu ở chợ Nhật Tảo hôm trước, cắm dây av vào điện thoại là hát như sống động và chân thực không kém gì các loa 5 hay 6 chục là mấy.
Em đã bắt đầu thích những bài Việt mix nên nhờ thế mà cả nhà được hưởng ké, vui hẳn từ khi em về ở.
phòng có 500 ngàn một tháng nên nó nhỏ lắm các bác ạ, nhỏ như cái hũ, ngang khoảng hơn 1m5, dài khoảng 3m. Chật thế nên nấu ăn thì nấu ngoài hành lang, thoáng mát và thỉnh thoảng mấy em đi qua lại cũng thích.:beauty:.....
 
Sửa lần cuối:

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
aochoangden,
Người trả lời cuối
aochoangden,
Trả lời
156
Lượt xem
41.569
Quay lại
Lên đầu trang