[Kinh dị] Mợ Cả

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề appler
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chào mọi người, mình là tác giả của 2 bộ từng đăng, là
Chuyện Kì Dị Núi Bà Đen
Chuyện Kì Dị Núi Bà Đen 2
Trong lúc lên idea cho Quyển 3, mình xin up lại bộ truyện cũ mình thực hiện cùng 1 bạn tên Thanh Tuyền. Tên là Mợ Cả, với bối cảnh là miền quê Nam Bộ thời Pháp Thuộc.

Chương 1: Nhà Hội Đồng Quyền (có update đánh dấu vàng)​

Chương 2: Bờ Vực Tuyệt Vọng

Chương 3: Vòng Lặp

Chương 4: Âm mưu của mợ Cả

Chương 5: Hàm oan

Chương 6: Thầy Bảy (1)

Chương 6: Thầy Bảy (2)

Chương 7: Lời Cảnh Báo (1)

Chương 7: Lời Cảnh Báo (2)

Chương 8: Cô Đào Mỹ Lệ (1)

Chương 8: Cô Đào Mỹ Lệ (2)

Chương 9: Ác Nghiệp Thâm Sâu (1)

Chương 9: Ác Nghiệp Thâm Sâu (2)

Chương 9: Ác Nghiệp Thâm Sâu (3)

Chương 10: Ả Phù Dung (1) (Đã có chỉnh sửa đoạn "uống sữa")

Chương 10: Ả Phù Dung (2)

Chương 10: Ả Phù Dung (3)

Chương 11: Nhân quả (1)

Chương 11: Nhân quả (2)

Chương 11: Nhân quả (3)

Chương 12: Đền tội (1)

Chương 12: Đền tội (2)

Chương 12: Đền tội (3)

Chương 12: Đền tội (4)

Chương 13: Kho báu nhà Hội đồng (1)

Chương 13: Kho báu nhà Hội đồng (2)

Chương 13: Kho báu nhà Hội đồng (3)

Chương 13: Kho báu nhà Hội đồng (4) - END

Phụ lục: Cô Hai Kim


Bia-01.webp
 
Sửa lần cuối:
Chương 8: Cô Đào Mỹ Lệ (2)

Sau cái đám cưới rình rang của cậu Ba với cô Mỹ Lệ, nhà ông Hội đồng Quyền cũng dần dà hồi lại cái nếp cũ. Người ăn kẻ ở trong dinh cũng bắt đầu quen tay quen chân với giờ giấc hồi nào tới giờ, việc trước việc sau cứ thế mà nối đuôi nhau làm cho trọn, chẳng dám lơ là.

Ban ngày, mợ Ba Mỹ Lệ đi lại trong nhà như một cái bóng. Cô dậy sớm, ăn mặc gọn gàng, tóc vấn cao, lưng thẳng. Hễ gặp ai trong nhà, cô cũng cúi đầu chào cho đúng lễ nghi.

Gặp ông bà Hội đồng đang ngồi uống trà, cô lễ phép: "Dạ thưa ba má, ba má dùng trà. Có cần con dọn cơm sáng luôn không ba má?

Việc gì giao thì cô làm, làm xong thì lặng lẽ rút về phòng. Cô không hỏi thêm, cũng không buông một lời than. Người làm trong nhà ban đầu còn để ý, sau rồi quen dần, coi mợ Ba như một phần đồ đạc mới được đặt vào đúng chỗ.

Đôi khi thấy mợ lầm lũi, mấy đứa người làm trong bếp cũng xì xầm: “Nói nào ngay, mợ Ba nhà mình tánh tình hiền như cục đất, dạ thưa ngọt xớt mà sao tui thấy mợ buồn hiu hà, chẳng thấy cười lấy một mống.”

Đêm khuya, khi những dãy hành lang dài dằng dặc chỉ còn leo lét mấy ngọn đèn nhỏ, không gian tĩnh mịch bấy giờ bỗng bị xé toạt bởi một tiếng hò xa xăm từ phía phòng mợ Ba:

“Đêm gặp nhau nơi bến nước năm xưa, Khi trăng khuya bắt đầu ngã bóng, Bến tầm dương một đêm sương lạnh, Rượu hoàng hoa nhấp cạn dưới khoang đò…"

Giọng hát mỏng tang, rưng rưng. Có đoạn, giọng cô nghẹn lại nửa nhịp, tiếng ca chùng xuống, rệu rã:

“Trăng đã lên cao trong giờ phút hẹn hò, Em hãy chờ tôi so dây nắn phím, Để em ca bài Dạ cổ hoài lang…”

Người trong nhà Hội đồng nghe riết rồi cũng thành quen tai. Có người đang quạt dở tay bỗng dừng lại nghiêng tai đứng ngóng; có kẻ đang vá áo cũng chậm mũi kim, để mặc cho tiếng hát thấm vào lòng.

Ông bà Hội đồng hồi đầu nghe thì nhăn mày nhăn mặt dữ lắm. Ông Hội đồng Quyền cứ hễ nghe tiếng ca cất lên là đặt mạnh chén trà xuống bàn cái "cộp", hắng giọng liên hồi như muốn át đi cái thứ âm thanh "xướng ca" mà ông cho là uế tạp. Bà Hội đồng thì môi mấp máy tụng kinh nhanh hơn, tay lùa chuỗi tràng hạt lách cách, như thể đang làm phép để đuổi tiếng hát trôi đi chỗ khác.

Vài đêm sau, tuyệt nhiên không thấy ai gắt gỏng nữa. Có bữa, ông Hội đồng ngồi lặng đi một hồi lâu, rồi buông một câu khô khốc nhưng ẩn chứa sự hài lòng: "Hừm, ca vậy mà nghe cũng đặng tai."

Bà Hội đồng không đáp, chỉ khẽ gật đầu một cái rồi nhắm mắt trầm tư. Dưới bếp, mấy đứa người làm tiếp tục xì xào nhỏ to: "Mợ Ba ca nghe "đã" thiệt bây ơi, nghe mà nổi da gà."

"Ừ, ca gì mà buồn đứt ruột đứt gan, nghe xong thấy thương thân mình quá chừng..."

Trong buồng mợ, cậu Ba Nghĩa nằm dài trên trường kỷ, hai tay kê sau gáy, gương mặt giãn ra đầy vẻ mãn nguyện. Cậu nhìn Mỹ Lệ đang ngồi bên cửa sổ, ánh trăng rọi vào nửa khuôn mặt thanh tú của cô, làm cậu thấy mình như kẻ chiến thắng. Cậu nhắm mắt lại, chân nhịp nhịp theo điệu Dạ cổ, lòng phơi phới như mở hội. Với cậu, tiếng hát này không buồn, mà là minh chứng cho cái uy thế của cậu: một người đàn bà tài sắc vẹn toàn, cả xứ đều mê, nay đã nằm gọn trong tay cậu, ca cho riêng cậu nghe.

Cậu ngồi dậy, bước tới ôm lấy bờ vai gầy của Mỹ Lệ, giọng khê nồng vì hơi men và sự hãnh diện: "Em ca tiếp đi Mỹ Lệ. Ca cho cái nhà này biết thế nào là giọng ca của đệ nhất đào hát đế đô. Để cho ba má thấy, Cậu cưới em về không có lầm."

Mỹ Lệ dừng lại nửa nhịp, mắt nhìn ra khoảng sân mênh mông, môi khẽ nở một nụ cười buồn, rồi lại tiếp tục cất giọng ngân nga...

---

Lạ một điều, từ ngày rước Mỹ Lệ về, cậu Ba Nghĩa bỗng dưng đổi tính đổi nết. Cậu không còn cái vẻ ăn chơi lờ đờ, tối ngày đắm mình trong men rượu như trước. Cậu siêng năng đột xuất, hăng hái nhận việc đi lại coi sóc mấy sở đất xa tít ngoài tỉnh mà ông Hội đồng Quyền giao phó. Cậu đi biền biệt, phơi nắng phơi sương ngoài đồng bãi, nhưng hễ về tới cổng nhà là cậu lại như con thiêu thân, chưa kịp thay bộ đồ bám bụi đường đã vội vã băng qua gian nhà chính để tìm tới buồng mợ Ba.

Người trong nhà nhìn vô ai cũng bàn ra tán vào. Họ nghĩ mợ Cả Nhàng chắc phải ấm ức lắm, vì mợ mới chính là người "đứng mũi chịu sào", thay chồng quản lý toàn bộ cơ ngơi lò gạch từ sáng sớm đến tối mịt. Trong khi mợ phơi mình bên lửa nóng, sổ sách chi thu một tay quán xuyến, thì chồng mợ hễ về nhà là lại quấn quýt bên cô vợ lẽ không rời nửa bước.

Nhưng lạ lùng thay, mợ Nhàng tuyệt nhiên không có một lời ghen tuông hay nét mặt sầu muộn. Ngược lại, mợ ngày càng tươi, nước da hồng hào và đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh một niềm vui kín đáo. Mỗi lần mợ thong thả đi ngang qua gian nhà dưới, nụ cười phảng phất trên môi mợ khiến đám người làm phải rùng mình, thầm thì với nhau: "Sao mợ Cả bị chồng bỏ bê mà lại trẻ đẹp ra như vậy, hay mợ có bí quyết gì?"

Bên bàn trà ở gian trên, ông Hội đồng Quyền và bà Hội đồng ngồi nhìn ra sân, nét mặt đầy vẻ suy tư. Bà Hội đồng nhấp một ngụm trà đặc, khẽ chép miệng: “Ông coi... thằng Ba Nghĩa dạo này nó sao sao á. Hồi trước bảo ông kêu đi coi đất thì nó kiếm đủ chuyện thoái thác để đi nhậu nhẹt. Giờ thì nó siêng quá mức, đi đứng hăm hở, nhưng mà tính khí dạo này thất thường dữ lắm. Có lúc nó vui vẻ hớn hở, nhưng có lúc tôi thấy mặt nó xanh lè, nhìn cứ như kẻ mất hồn.”

Ông Hội đồng nghe vậy, tay ngừng lùa chuỗi tràng hạt, giọng trầm xuống đầy lo lắng: “Hừ, thì hôm bữa nó hứa là cưới con Mỹ Lệ xong là nó sẽ lo tu chí làm ăn mà. Bà cứ suy nghĩ nhiều. Còn hơn là cứ cho nó lêu lỏng nhậu nhẹt cả ngày.”

Ông Hội đồng Quyền nói xong, trầm ngâm nhìn ra phía lò gạch đang nghi ngút khói phía xa, nơi bóng mợ Nhàng đang thong thả đứng điều khiển thợ. Ông hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng: "Bà coi đó, thằng Ba Nghĩa dẫu có siêng đột xuất thì cũng chỉ là cái mã ngoài. Chuyện đất đai giao cho nó đi là để nó khuây khỏa cái tính của nó, chớ thực bụng tôi... tôi chỉ tin cậy mỗi con Nhàng."

Bà Hội đồng ngừng tay lùa chuỗi tràng hạt, ngước mắt nhìn chồng: "Ý ông là chuyện chi tiêu, sổ sách bấy lâu nay vẫn một tay nó nắm hết sao?"

"Chớ còn gì nữa!”. Ông Hội đồng hạ thấp giọng, đầy vẻ tâm đắc. "Thằng con mình nó giống như con diều gặp gió, bay bổng vậy thôi. Bà thấy không, từ ngày con Nhàng đứng ra quản cái lò gạch, tiền vô như nước, thợ thầy đứa nào cũng sợ nó một phép. Thằng Nghĩa hễ về tới nhà là chỉ biết đâm đầu vô buồng đàn bà, còn con Nhàng thì thức khuya dậy sớm, sổ sách chi thu không sai một đồng. Nội cái chuyện nó không ghen tuông, lại còn vun vén cho chồng cưới vợ lẽ để rảnh tay lo việc nhà, là tôi đã thấy cái gan cái trí của nó không thua gì đám đàn ông."

Bà Hội đồng khẽ thở dài, mắt vẫn không rời cái bóng của mợ Nhàng ngoài sân: “Ông nói phải. Chỉ có điều, tôi nhìn nó dạo này sang trọng, uy nghi quá, đôi lúc tôi là má chồng mà nhìn vô mắt nó cũng thấy sờ sợ…”

Ông Hội đồng Quyền im lặng, không đáp lời vợ. Ông hớp một ngụm trà đắng ngắt, mắt nheo lại nhìn cái bóng mợ Cả đang in dài trên sân.

---

Đêm đó, trăng lu mờ sau những rặng mây xám xịt, đổ xuống sân nhà Hội đồng một màu ảm đạm. Cậu Ba Nghĩa có việc đi đo đạc đất đai ngoài tỉnh chưa kịp về, căn buồng của Mỹ Lệ bỗng trở nên mênh mông và lạnh lẽo lạ thường.

Nằm trên chiếc giường rộng, Mỹ Lệ khẽ kéo tấm chăn đắp lại cho thằng Nhân và thằng Dũng. Hai đứa nhỏ nằm hai bên, hơi thở đều đặn, gương mặt thơ ngây trong giấc ngủ say nồng khiến lòng cô dịu lại đôi chút. Thế nhưng, cái không khí tĩnh mịch quá mức của ngôi nhà giàu sang này cứ làm cô trằn trọc, lồng ngực phập phồng những nỗi bất an không tên.

Cơn khát khô đắng cổ họng khiến Mỹ Lệ không thể nhắm mắt. Cô rón rén ngồi dậy, cẩn thận nhấc cánh tay nhỏ xíu của thằng Dũng đang gác ngang bụng mình ra, rồi thắp ngọn đèn dầu hỏa. Ánh lửa leo lét hắt lên vách gỗ những mảng bóng đen chập chờn. Khoác vội chiếc áo lụa, cô đào nhỏ mở cửa buồng, bước ra dãy hành lang tối om định bụng xuống bếp lấy thêm nước ấm, mà không hề hay biết mình sắp sửa chạm mặt vào một bí mật động trời của ngôi nhà này.

Khi đi ngang qua buồng mợ Cả Nhàng, bước chân Mỹ Lệ bỗng khựng lại. Cánh cửa gỗ lim nặng nề vốn dĩ luôn đóng kín kẽ, nay lại khép hờ, để lộ một khe sáng đỏ quạnh hắt ra sàn gạch. Từ bên trong, những âm thanh lạ lùng vọng ra: tiếng thở dốc hồng hộc như hổ đói, tiếng da thịt va chạm vào nhau bành bạch.

Mỹ Lệ đánh bạo, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô đặt nhẹ bàn tay run rẩy lên cánh cửa, đẩy nhẹ.

Cô đứng chết trân, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn xuyên qua khe cửa gỗ lim. Qua làn khói trầm bảng lảng, cảnh tượng trên sập gỗ hiện ra như một cơn ác mộng trần trụi.

“Chị... chị Nhàng…” Cô thào thào trong cổ họng, hơi thở đứt quãng.

Cái hình ảnh mợ Cả Nhàng thanh cao, người đàn bà mà Mỹ Lệ vẫn luôn kính sợ và kiêng dè, giờ đây đang trần trụi, đôi chân trắng ngần quấn chặt lấy tấm lưng đen nhẻm của một gã đàn ông. Mỹ Lệ lắc đầu quầy quậy như không muốn tin vào mắt mình. Ánh mắt cô quét qua bờ vai lực lưỡng đang nhấp nhô của người đàn ông đó.

"Anh... anh Mạnh... trời ơi... ". Mỹ Lệ run rẩy, nước mắt chực trào ra vì kinh hãi.

Thằng Mạnh trần như nhộng, tấm lưng to bản đen nhẻm, cơ bắp cuồn cuộn như những thớ thịt săn chắc của loài thú hoang đang lồng lộn. Nó ghì chặt lấy đôi chân trắng ngần của mợ Cả gác lên vai, thúc mạnh từng cú thô bạo. Mỹ Lệ trợn tròn mắt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng khi nhìn thấy sự hung hãn giữa hai chân thằng Mạnh. Cái vật nam tính của hắn to lớn, gân guốc và sừng sững, trông đáng sợ và uy mãnh hơn gấp nhiều lần so với sự gầy gò của cậu Ba Nghĩa mỗi khi gần gũi cô.

Mợ Nhàng không hề có vẻ gì là bị cưỡng bức, mợ ngửa cổ, đôi mắt lim dim đê mê, đôi tay thon dài bám chặt lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của gã người làm mà cào cấu. Mỗi lần thằng Mạnh thúc mạnh, viên đá trên cổ mợ lại rực sáng lên như một con mắt đỏ ngầu đang thèm khát nuốt chửng lấy sinh khí của gã đàn ông lực lưỡng phía trên.

Sợ hãi đến mức bủn rủn tay chân, Mỹ Lệ vô ý làm chạm nhẹ chiếc đèn dầu vào cánh cửa tạo ra tiếng "cạch" khô khốc. Trong buồng, tiếng rên rỉ bỗng khựng lại. Mợ Cả Nhàng từ từ mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm lướt thẳng về phía khe cửa nơi Mỹ Lệ đang đứng, môi mợ khẽ nhếch lên một nụ cười quái đản.

Mỹ Lệ rụng rời, cô vội vã xoay người tháo chạy thật nhanh về buồng mình, bỏ lại sau lưng mùi trầm hương u uất và ánh mắt lạnh thấu xương của người đàn bà quyền lực nhất nhà Hội đồng.

Thằng Mạnh khựng người, đôi tai của hắn vốn thính nhạy với những tiếng động lạ trong bóng đêm. Hắn nghe thấy tiếng dép chạm nhẹ lên nền gạch, một âm thanh khác lạ ngoài hành lang rồi im bặt. Mồ hôi hột trên trán gã chảy ròng ròng, hắn định rụt người lại, miệng lắp bắp định thưa gì đó với mợ Cả Nhàng.

Nhưng mợ Cả Nhàng không cho gã chạy thoát. Đôi tay trắng ngần của mợ siết chặt lấy bờ vai sần sùi của gã, dìm gã xuống sát lồng ngực mình. Giọng mợ thì thầm, "Tiếp đi... không được ngừng!"

Mợ đưa tay lên cổ, tháo phắt sợi dây chuyền có viên đá đang rực sáng một cách quái đản. Mợ nâng cằm thằng Mạnh lên, ép gã phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của mình, rồi dứt khoát ấn viên đá lạnh lẽo đó vào giữa môi gã.

Mạnh khép hàm theo phản xạ. Ngay khoảnh khắc viên đá chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể hắn. Thằng Mạnh hít một hơi gấp gáp qua mũi, đôi mắt gã bỗng chốc trở nên đờ đẫn, trống rỗng. Viên đá dường như không còn là vật vô tri, nó như một ký sinh trùng đang điên cuồng rút tỉa sức lực từ cuống họng gã.

Cái cơ thể vạm vỡ, cuồn cuộn sức lực của gã lực điền bấy giờ bỗng run lên bần bật rồi trĩu nặng xuống. Mạnh không còn kiểm soát được bản thân nữa, gã như một con rối gỗ bị đứt dây, chỉ còn biết chuyển động theo bản năng hoang dã dưới sự điều khiển của người đàn bà phía dưới. Hơi thở gã ngắn, đứt quãng, xen lẫn tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì vật lạ trong miệng.

Mợ Nhàng càng ôm chặt lấy thằng Mạnh hơn, hưởng thụ cái sinh khí đang cuồn cuộn từ cơ thể gã chảy vào viên đá, rồi từ viên đá truyền thẳng vào huyết quản của mợ.

---

Cuộc mây mưa cuồng loạn rốt cuộc cũng kết thúc. Thằng Mạnh lóng ngóng mặc lại cái quần xà loãn, đôi tay hộ pháp bấy lâu nay giờ run lên bần bật, chân tay rụng rời như người vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Hắn nhìn mợ Nhàng, giọng run rẩy: “Thưa mợ... khi nãy... hình như có người rình ngoài cửa phải hông mợ?”

Mợ Nhàng không vội vã, mợ vuốt lại mái tóc dài cho mượt mà, gương mặt hồng hào rạng rỡ như người vừa được uống chén thuốc bổ quý giá. Mợ nhìn gã người làm, cười nhạt: “Phải. Là mợ Ba Mỹ Lệ.”

Thằng Mạnh nghe tới đó thì mặt mày xám ngoét, ngã quỵ xuống cạnh sập gỗ, lắp bắp: “Trời đất ơi! Vậy... vậy là chết con rồi mợ ơi! Mợ Ba mà đi thưa với ông bà Hội đồng, hay tới tai cậu Ba... chắc con bị đánh chết, xác quăng xuống sông quá mợ ơi! Giờ phải làm sao hả mợ?”

Mợ Nhàng không đáp ngay. Mợ trầm ngâm một lát, đôi mắt sắc lẹm nhìn xoáy vào khoảng không trung tối mịt. Một lúc sau, mợ hạ giọng hỏi, âm thanh nghe đều đều nhưng đầy uy lực: “Mạnh, mày là người dẫn cậu Ba tới đoàn hát để biết mợ Ba, đúng hông?”

Mạnh gật đầu lia lịa: “Dạ... dạ đúng. Tại hồi đó cậu Ba kêu con tìm chỗ nào vui vẻ…”

Mợ Nhàng gật gù, môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm. “Cái thứ đào hát xinh đẹp, giọng ca mùi mẫn như nó, lại ở cái đoàn lưu diễn khắp nơi, chắc hẳn... phải có nhân tình nhân ngãi gì ở ngoài rồi chớ?”

Thằng Mạnh khựng lại, trí óc gã bắt đầu lùng sục lại những ký ức cũ. Một hồi lâu, gã mới dè dặt đáp: “Dạ... dạ hình như đúng là có một thằng. Tên nó là Bình, cũng là kép hát chung đoàn.”

Mợ Nhàng nghe tới đây, đôi mắt bỗng rực sáng một tia độc địa. Mợ ngoắc tay ra hiệu cho Mạnh lại gần, rồi ghé sát vào tai gã thì thầm những lời đen tối. Mạnh càng nghe, gương mặt càng biến sắc, hết tái rồi lại hồng. Hắn ngập ngừng: “Liệu... liệu có thành công hông mợ? Lỡ mợ Ba hông chịu…”

Mợ Nhàng cười khẩy, giọng mợ tự tin đến đáng sợ: “Đàn bà, nhất là thứ đào hát sống bằng tình cảm như nó, thì cũng phải chấp nhận thôi. Mày cứ làm theo lời mợ.”

Nói xong, mợ Nhàng đứng dậy, luồn tay vào mái tóc thằng Mạnh, nhìn gã bằng ánh mắt khao khát như một con thú vẫn chưa no mồi. Mợ kéo gã trở lại sập gỗ, hơi thở nồng nàn mùi nhang lạnh: “Giờ thì... bỏ mấy cái chuyện lo xa đó đi. Mau phục vụ mợ thêm lần nữa... lần này, phải cho mợ thấy hết cái sức lực của mày.”

Thằng Mạnh dù đang kiệt sức, nhưng dưới cái ma lực từ viên đá trên cổ mợ Nhàng, gã lại như kẻ mộng du, lần nữa đổ ập lấy thân hình nóng bỏng của người đàn bà quyền lực ấy trong bóng tối âm u của căn buồng

---

Đêm đó, sau khi dỗ dành thằng Nhân và thằng Dũng ngủ say, Mỹ Lệ không nằm xuống mà lẳng lặng bước lại phía cửa sổ. Cô ngồi đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn vầng trăng lu mờ sau làn mây xám, nhưng tâm trí thì không ngừng hiện lên cảnh tượng hãi hùng trong buồng mợ Cả lúc chiều tối.

Hình ảnh mợ Nhàng quấn quýt bên thằng Mạnh cứ ám ảnh cô như một bóng ma. Mỹ Lệ run rẩy, đôi bàn tay gầy gò bám chặt lấy bậu cửa gỗ. Cô biết rõ bí mật này kinh khủng đến nhường nào, chỉ cần một lời cô thưa lại với ông bà Hội đồng hay cậu Ba, mợ Nhàng chắc chắn sẽ không còn đường sống. Thế nhưng, Mỹ Lệ tuyệt nhiên không dám hé môi. Cô sợ, cô chỉ là một cô đào hát mồ côi, không nơi nương tựa, được cậu Ba chuộc về vì chút nhan sắc và giọng ca. Còn mợ Nhàng là dâu trưởng, là người nắm giữ chìa khóa lò gạch, là kẻ mà đến cả ông bà Hội đồng cũng phải nể trọng vài phần. Nếu cô nói ra mà không ai tin, hoặc mợ Nhàng dùng quyền lực để đổi trắng thay đen, thì mạng sống của cô và danh dự của cô sẽ bị nghiền nát trước tiên.

Đang mải mê với những luồng suy nghĩ rối bời, một tiếng động nhẹ bên cửa buồng làm Mỹ Lệ giật bắn mình. Cô vội vã đứng dậy, tim đập loạn xạ.

Cộc... cộc... cộc...

“Em Ba còn thức đó không?”

Giọng nói của mợ Nhàng. Vẫn cái giọng đều đều, thanh tao nhưng giờ đây trong tai Mỹ Lệ, nó lạnh lẽo như tiếng dao rạch vào không khí. Mỹ Lệ hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: “Dạ... em còn thức. Mời chị Cả vào.”

Mỹ Lệ tiến ra mở cửa, đầu cúi thấp, không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn bà trước mặt. Khi mợ Nhàng bước qua ngưỡng cửa, mùi hương trầm nồng đậm từ người mợ sực nức vào mũi, làm Mỹ Lệ cảm thấy ngộp thở. Cô vô thức lùi lại một bước, giữ một khoảng cách dè chừng, hai tay nắm chặt vào nhau giấu sau vạt áo.

Mợ Nhàng không vội nói gì, mợ thong thả đưa mắt nhìn quanh căn buồng, rồi dừng lại ở chiếc giường nơi hai đứa nhỏ đang ngủ, trước khi xoáy cái nhìn sâu hoắm vào Mỹ Lệ. Sự im lặng kéo dài khiến không khí đặc quánh lại, Mỹ Lệ cảm giác như mọi bí mật trong lòng mình đều đang bị mợ Nhàng nhìn thấu hết thảy.

Mợ Cả Nhàng ngồi xuống ghế, nhìn Mỹ Lệ bằng ánh mắt đầy cảm thông, giọng trầm xuống: "Sao đêm nào chị cũng nghe em ca hết vậy? Tiếng ca gì mà nghe rứt ruột rứt gan, buồn quá chừng hà..."

Mỹ Lệ cúi đầu, mân mê vạt áo: "Dạ, tại em nhỏ lớn mê hát xướng. Từ ngày về làm vợ cậu Ba, cửa đóng then cài, đâu còn được lên sân khấu nữa nên em nhớ nghề. Đêm buồn, em hát cho vơi bớt nỗi niềm đó mà chị."

"Chị nghe nói... hồi trước em hát cho gánh của Bầu Đời phải không?"

Mỹ Lệ ngước mắt nhìn xa xăm, ký ức về những đêm sáng đèn hiện về mồn một: "Dạ đúng rồi chị. Em phận mồ côi, may được ông bầu thương nhận nuôi rồi cho theo gánh. Tập tành cực nhọc riết rồi cũng thành đào..."

Mợ Nhàng khẽ nhếch môi, mợ hạ thấp giọng, tung ra quân bài đầu tiên: "Vậy em có biết một người tên Bình, cũng làm trong gánh hát đó không?"

Mỹ Lệ bàng hoàng, gương mặt cô tái đi, lắp bắp hỏi: “Sao... sao chị biết người đó? Chị thấy ảnh ở đâu?”

Mợ Nhàng nhâm nhi chén trà, ánh mắt nham hiểm lướt qua vẻ hoảng hốt của Mỹ Lệ: "Anh ta cứ lảng vảng trước cổng nhà mình mấy hôm nay. Chị thấy lạ nên sai gia nhân ra hỏi thì mới biết tên Bình. Hắn chỉ nói là tình cờ đi ngang, nhưng chị không tin. Chị sợ hắn có mưu đồ trộm cắp bậy bạ nên tính sai người trói lại, đợi cậu Ba về rồi tra hỏi cho ra lẽ..."

Nghe tới đó, Mỹ Lệ cuống cuồng, cô nắm lấy tay mợ Nhàng, giọng run lên bần bật: "Chị Cả ơi, em lạy chị! Bình là người yêu cũ của em hồi còn trong đoàn hát. Tụi em thương nhau lắm, nhưng từ khi cậu Ba cưới em về đây, tụi em đã đứt đoạn rồi. Chị mà thưa với cậu Ba, ảnh không thoát khỏi cái chết đâu chị ơi!"

Mợ Nhàng nheo mắt, giọng mợ bỗng trở nên trầm đục đầy ẩn ý: "Em Ba à, em có nhớ chuyện mợ Sinh không?"

Mỹ Lệ nghe nhắc tới tên mợ Sinh thì người run bắn lên như cầy sấy. Câu chuyện kinh hoàng về người vợ trước của cậu Ba vẫn luôn là nỗi ám ảnh trong ngôi nhà này. Mợ Sinh ngày trước cũng lén lút quan hệ với người khác, kết cục là gã nhân tình bị cậu Ba bắn chết ngay trong nhà kho, còn mợ Sinh thì phải bỏ trốn biệt tích trong đêm, không biết sống chết ra sao.

Mỹ Lệ lắp bắp, nước mắt trào ra: "Em... em nhớ. Em sợ lắm chị ơi. Em không muốn anh Bình phải chết oan mạng như gã thanh niên kia... Cậu Ba mà biết, ảnh chắc chắn sẽ giết anh Bình mất!"

Mợ Nhàng thở dài một tiếng thật dài, ra vẻ xót thương, mợ nắm chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Mỹ Lệ: "Phận đàn bà mình ở cái nhà này, nói thiệt tình không khác gì ngục tù. Em nhìn gương mợ Sinh đó, ở lại đây sớm muộn gì cũng bại lộ, mà một khi bại lộ là chỉ có chết. Chị thấy em và Bình nặng tình như vậy, chị cũng mủi lòng. Thà là đi... đi để mà còn giữ được cái mạng."

Mỹ Lệ nức nở, bám lấy vai mợ Nhàng như bám lấy phao cứu mạng: "Em thiệt sự chán nơi này lắm rồi chị ơi. Em muốn thoát ra, nhưng em sợ như mợ Sinh…”

Mợ Nhàng thấy con mồi đã sập bẫy, mợ thầm thì vào tai Mỹ Lệ, giọng đầy vẻ quyết đoán: "Chị sẽ giúp em. Cậu Ba đi ăn tiệc trên tỉnh hai ba hôm mới về, đây là cơ hội duy nhất. Đêm mai, canh ba, chị sẽ sai người hẹn Bình chờ ở cửa sau. Em gom ít quần áo, chị cho thêm mớ vòng vàng này để thủ thân. Hai đứa cứ thế mà cao chạy xa bay, tìm nơi khác mà sống. Đừng để mình thành mợ Sinh thứ hai, nghe không em?”

Mỹ Lệ ngẩn người, rồi gật đầu lia lịa trong nước mắt. Sức mạnh của tình yêu và nỗi sợ hãi cái chết đã khiến cô mù quáng tin vào người đàn bà nham hiểm trước mặt.

Thấy Mỹ Lệ còn lưỡng lự, mợ Nhàng đứng dậy, buông một câu cuối cùng: "Cơ hội chỉ tới một lần thôi em Ba. Em không nắm lấy thì cả đời này tàn lụi trong cái nhà này. Thôi, chị về phòng cho em suy nghĩ kỹ. Em không muốn, chị cũng không ép".

Sau khi bóng mợ Nhàng khuất hẳn sau hành lang, Mỹ Lệ trở vào phòng, khép chặt cửa nhưng trái tim cô vẫn không thôi đập loạn xạ. Cả đêm đó, cô không tài nào nhắm mắt nổi. Căn buồng vốn dĩ sang trọng với giường cao chiếu sạch giờ đây lại như một chiếc lồng sắt vây hãm lấy hơi thở của cô.

Mỹ Lệ nằm xuống rồi lại ngồi dậy, người cứ bần thần như kẻ mất hồn. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh annh Bình hiện ra mồn một, gương mặt hiền lành, đôi tay thô ráp dắt cô đi qua những buổi chiều mưa tầm tã sau cánh gà sân khấu. Hồi đó nghèo, ăn cơm vắt muối mè nhưng môi lúc nào cũng nở nụ cười.

Rồi bất chợt, hình ảnh ấy bị xé nát bởi gương mặt hồng hào đến quái đản của mợ Nhàng và sự thô bạo của thằng Mạnh dưới ánh nến đỏ lúc nãy. Mỹ Lệ rùng mình, mồ hôi lạnh toát ra dọc sống lưng. Cô bàng hoàng nhận ra mình đang nắm giữ một bí mật chết người, cô biết sớm muộn gì mình cũng sẽ thành vật tế thần. "Chị Nhàng đã biết mình thấy cảnh đó... Chị ấy giúp mình trốn, hay là đang tìm cách tống khứ mình đi?".

Ở lại là chết dần chết mòn, là đối mặt với những âm mưu thâm độc. Chỉ có đi theo anh Bình, cô mới có con đường sống.

Sáng hôm sau, Mỹ Lệ vẫn giữ vẻ mặt lờ đờ, mệt mỏi để qua mặt đám người làm. Cô vẫn dỗ dành thằng Nhân, thằng Dũng như thường lệ, nhưng mỗi cái chạm tay vào hai đứa nhỏ đều khiến lòng cô xót xa như lời từ biệt.

Đến tối, khi cả nhà Hội đồng chìm vào giấc ngủ, Mỹ Lệ bắt đầu lục đục chuẩn bị hành trang. Cô không dám mang theo nhiều đồ đạc, chỉ gói ghém vài bộ quần áo cũ hồi còn ở gánh hát. Mớ vòng vàng mợ Cả cho, cô cẩn thận bọc vào miếng vải điều rồi giắt chặt vào thắt lưng.

Mỹ Lệ đứng nép sau cánh cửa, tim đập thình thịch đến mức cô tưởng như người đứng ngoài cũng có thể nghe thấy. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhìn trân trân vào bóng tối, chờ đợi giờ phút định mệnh đến để bước chân ra khỏi cánh cửa phía sau, nơi mà cô tin rằng tình yêu và sự tự do đang chờ đón, mà không hề hay biết một tấn bi kịch thảm khốc hơn đang chực chờ phía trước.
 
đù má gia nhân Mạnh có quả khoai gân guốc đúng số hưởng . mợ cả hết húp thằng người ở đến húp bố chồng bảo sao chả trơn lông đỏ da =))
 
@appler Có 1 chi tiết này e để ý là cậu ng yêu của Hai Kim ở Chương 1 . Lúc nhà ông Tư Ất bị đám thằng Mạnh đốt sau đó ng ta chỉ phát hiện được 2 xác người , có vẻ là của ông tư và Người em . Và sau này thằng Mạnh bị 1 người bí ẩn trả thù và để lại sẹo trên mặt . Từ đó về sau thì ko thấy nói tới nhân vật bí ẩn này nữa . tui nghĩ là Ng yêu của 2 Kim vẫn chưa chết và có thể sau này sẽ có plot twist chỗ nhân vật này
 
@appler Có 1 chi tiết này e để ý là cậu ng yêu của Hai Kim ở Chương 1 . Lúc nhà ông Tư Ất bị đám thằng Mạnh đốt sau đó ng ta chỉ phát hiện được 2 xác người , có vẻ là của ông tư và Người em . Và sau này thằng Mạnh bị 1 người bí ẩn trả thù và để lại sẹo trên mặt . Từ đó về sau thì ko thấy nói tới nhân vật bí ẩn này nữa . tui nghĩ là Ng yêu của 2 Kim vẫn chưa chết và có thể sau này sẽ có plot twist chỗ nhân vật này
Hình như ông 7 có gặp lúc đến nhà Hội Đồng đó sếp
 
@appler Có 1 chi tiết này e để ý là cậu ng yêu của Hai Kim ở Chương 1 . Lúc nhà ông Tư Ất bị đám thằng Mạnh đốt sau đó ng ta chỉ phát hiện được 2 xác người , có vẻ là của ông tư và Người em . Và sau này thằng Mạnh bị 1 người bí ẩn trả thù và để lại sẹo trên mặt . Từ đó về sau thì ko thấy nói tới nhân vật bí ẩn này nữa . tui nghĩ là Ng yêu của 2 Kim vẫn chưa chết và có thể sau này sẽ có plot twist chỗ nhân vật này
Người để lại sẹo trên mặt của thằng Mạnh là ba của mợ Sinh, lúc đó ông đang đè lên người thằng Mạnh, thì sét đánh xuống nên hắn bị sẹo đó. Nên Mạnh thù luôn mợ Sinh
 
Người để lại sẹo trên mặt của thằng Mạnh là ba của mợ Sinh, lúc đó ông đang đè lên người thằng Mạnh, thì sét đánh xuống nên hắn bị sẹo đó. Nên Mạnh thù luôn mợ Sinh
@appler à vậy mình nhầm r nhưng về Việc ng yêu 2 kim chưa die có đúng ko bác .có vẻ như bác ở trên nói đúng . Ông đó đã gặ thầy 7 lúc tới nhà Hội đồng nhỉ
 
@appler à vậy mình nhầm r nhưng về Việc ng yêu 2 kim chưa die có đúng ko bác .có vẻ như bác ở trên nói đúng . Ông đó đã gặ thầy 7 lúc tới nhà Hội đồng nhỉ
Bác đọc lại thì có chi tiết thầy 7 thấy được người băng mặt đó đang mang một mối hận thù rất lớn trong lòng đó 🙈
 
Lẹ đi thớt ơi đọc thêm bài mới update vẫn chưa đã cơn mộng mị. Cứ cảm giác như đang coi kiểu phim kinh dị vùng nam bộ ngày xưa ấy
 
Chương 9: Ác Nghiệp Thâm Sâu (1)

Vào canh ba, không gian nhà Hội đồng Quyền chìm sâu trong cái tĩnh lặng đến phát sợ. Tiếng côn trùng nỉ non rải rác trong những bụi rậm quanh vườn, nghe như những hơi thở vụn vỡ, càng làm cho đêm tối thêm u uất. Lớp sương mỏng trườn sát mặt đất, quấn lấy từng gốc cây, từng bậc thềm như muốn níu chân người.

Mỹ Lệ xách theo cái túi nhỏ, chân rón rén bước từng bước trên nền đất ẩm phía sau nhà. Mỗi lần gót chân chạm xuống, bùn non khẽ lép nhép, nghe rõ mồn một giữa đêm khuya. Tim cô đập dồn dập, nặng nề như tiếng trống thúc trong lồng ngực. Chỉ một ngọn cỏ lay nhẹ vì gió thoảng cũng đủ làm sống lưng cô lạnh buốt.

Đi ngang qua dãy chuồng trâu, mùi rơm ẩm pha lẫn mùi phân ngai ngái xộc lên. Dưới bóng râm dày đặc của lùm tre già phía cuối vườn, một bóng người đàn ông gầy gò đang đứng thấp thỏm, hai vai co lại như sợ bóng tối nuốt chửng lấy mình.

Mỹ Lệ nheo mắt nhìn kỹ. Tim cô hẫng đi một nhịp, rồi suýt nữa bật thành tiếng: “Anh Bình!”

Bình giật mình quay phắt lại. Vừa nhận ra người trước mặt, anh lao tới, đôi tay run rẩy ôm chầm lấy Mỹ Lệ vào lòng. Cả hai đứng sững giữa bóng đêm, ngực áp vào nhau, hơi thở anh gấp gáp vì vừa sợ vừa mừng.

"Lệ à, em có khỏe không? Trong cái nhà này người ta có hành hạ gì em không? Anh nằm bên gánh hát mà lòng dạ cứ như có lửa đốt, chỉ sợ em về đây làm dâu nhà giàu rồi người ta khinh khi, rẻ rúng phận đào hát của mình."

Mỹ Lệ nghe anh hỏi mà nước mắt lưng tròng, cô nghẹn ngào đáp: "Anh Bình ơi, em không khổ thân xác, nhưng em khổ cái tâm. Ở đây cửa đóng then cài, chung quanh toàn là những ánh mắt dò xét. Đêm nào em cũng nhìn về hướng gánh hát cũ mà ca, em chỉ mong tiếng lòng mình bay xa để anh nghe thấy. Mà anh... sao anh liều mạng quá vậy? Anh mò tới đây, lỡ lính canh hay ông Hội đồng bắt được, họ coi mạng anh không bằng con kiến đâu!"

Bình vuốt lại mái tóc rối của cô, giọng trầm xuống đầy xúc động: "Anh biết chớ! Nhưng em coi, trời thương tụi mình nên mới xui khiến mợ Cả Nhàng ra tay cứu giúp. Mợ Cả đúng là vị bồ tát sống. Mợ sai người tới tìm anh, dặn dò đủ điều, lại còn đưa cho anh một số tiền lớn nói là để tụi mình làm lộ phí. Mợ nói mợ cũng phận đàn bà, mợ hiểu cái cảnh "đồng sàng dị mộng" nó đau đớn tới mức nào."

Mỹ Lệ khựng lại. Cô đưa tay sờ vào mớ vàng được giấu kín trong thắt lưng, cảm giác lạnh của kim loại thấm qua da.

“Em… em cũng vậy. Mợ Cả cũng tự tay đưa vàng cho em, còn chỉ đường cho em trốn đi đêm nay.”

Thế nhưng, đúng lúc cái tên mợ Nhàng vừa lướt qua trong đầu, một luồng khí lạnh bất chợt chạy dọc sống lưng Mỹ Lệ. Cô khẽ rùng mình, cổ họng khô lại.

Hình ảnh cũ hiện về, mợ Nhàng nằm dài trên sập gỗ, đôi mắt lờ đờ nửa tỉnh nửa mê nhìn cô qua khe cửa hẹp; phía sau, cái thân hình gân guốc của thằng Mạnh dập tới, thô bạo và hổn hển. Tất cả hiện ra rõ mồn một, như vừa mới xảy ra trước mắt.

Mỹ Lệ nhìn Bình rồi nói tiếp: “Anh Bình, em cũng thấy lạ... Mợ Cả ban đầu lạnh lùng lắm, vậy mà mợ lại tự tay tháo mớ vòng vàng này đưa cho em. Mợ còn nói nơi này là ngục tù, mợ muốn giải thoát cho em. Nhưng mà anh Bình ơi... em cứ thấy chột dạ sao đó. Một người như mợ Cả, nắm hết cơ ngơi lò gạch trong tay, quyền uy lẫm liệt, tại sao lại đi giúp một đứa đào hát như em trốn theo nhân tình?”

Bình xua tay, gương mặt anh rạng rỡ hy vọng: "Chắc tại mợ thấy tụi mình chân thành quá nên mợ động lòng trắc ẩn thôi. Em đừng có suy nghĩ mông lung nữa. Ở đây thêm một tí là nguy hiểm lắm".

Anh nắm lấy túi hành trang nhỏ của cô, mắt rực sáng nhìn về phía con đường mòn dẫn ra mé sông: "Thôi, đi nhanh đi Lệ! Đừng chần chừ nữa. Có số tiền vàng này của mợ Cả cho, tụi mình sẽ xuống miệt dưới, hay lên tuốt mạn ngược cũng được. Mình sẽ mua một khoảnh đất nhỏ, cất cái nhà lá, anh đi làm mướn còn em thêu thùa may vá. Nếu nhớ nghề, tụi mình lại tìm một gánh hát nhỏ nào đó mà xin chân kéo đàn, hát xướng. Có bao nhiêu tiền vàng này, tụi mình sẽ lập nghiệp ở một nơi mới, không ai biết mình là ai, không ai chia cắt được mình nữa."

Mỹ Lệ nhìn vào đôi mắt đầy tin tưởng của người yêu, bao nhiêu nỗi nghi ngại về mợ Cả và thằng Mạnh bỗng chốc bị đẩy lùi vào góc tối. Cô gật đầu, lau vội nước mắt, nắm chặt tay Bình: "Dạ, mình đi anh! Đi đâu cũng được, miễn là có anh."

Hai người chạy thục mạng qua những cánh đồng lúa đang trổ thì, bùn đất bám đầy gấu áo. Cuối cùng, bóng cây đa già đầu làng hiện ra lù lù như một con quái vật khổng lồ trong đêm. Trước mặt họ là bến sông Cổ Chiên mênh mông, nước lớn tràn bờ.

Bầu trời đêm nay thăm thẳm, trong vắt đến lạ kỳ. Vầng trăng sáng tròn vành vạnh lặng lẽ tỏa ánh vàng lạnh lẽo xuống mặt nước, khiến dòng sông như đang giấu cả một kho báu ánh sáng vô tận dưới đáy sâu. Gió từ sông thổi vào lồng lộng, kéo theo những gợn sóng nhấp nhô đập vào mạn bờ vỗ vào chân đá nghe "ầm, ầm". Nhìn sang bờ bên kia, chỉ thấy một dải đen mờ mù tịt, xa tít tắp.

"Anh Bình... nước lớn quá, không có ghe xuồng gì hết, làm sao mình qua đây?". Mỹ Lệ nhìn dòng nước cuồn cuộn mà chân tay bủn rủn.

Chưa kịp để Bình trả lời, phía sau lưng họ, những vệt sáng đỏ rực của đuốc lá dừa bắt đầu xé toạc bóng đêm. Tiếng la hét, chửi rủa vang dội cả một góc trời: "Bắt lấy quân gian phu dâm phụ! Bắt con Lệ lại! Đừng để thằng kia chạy thoát!"

"Giết chết thằng khốn đó cho tao!"

Tiếng bước chân rầm rập của đám lính lệ và gia đinh nhà Hội đồng tiến sát lại gần. Ánh đuốc soi rõ những gương mặt hung tợn và những thanh mã tấu sáng loáng. Mỹ Lệ kinh hoàng, gương mặt cắt không còn giọt máu.

"Nhảy xuống thôi Lệ! Không còn cách nào khác đâu!". Bình gào lên giữa tiếng sóng và tiếng người la hét.

Mỹ Lệ nhìn dòng nước sâu thẳm, nước mắt tuôn rơi lã chã: "Nhưng mà em sợ lắm... em đâu có biết bơi đâu anh Bình ơi!"

"Cứ nhảy đi! Anh sẽ kèm em qua bờ bên kia là mình thoát rồi. Liều đại đi em, bị bắt lại cũng chỉ có con đường chết thôi!"

Ánh sáng từ những ngọn đuốc đã tiến sát tới gốc cây đa, bóng của đám người truy đuổi đổ dài trên mặt đất, áp sát vào đôi tình nhân tội nghiệp. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Bình nghiến răng, anh ôm chặt lấy Mỹ Lệ rồi dùng hết sức bình sinh đẩy cô xuống dòng nước lạnh buốt, sau đó anh cũng gieo mình theo sau.

Tùm! Tùm!

Tiếng nước bắn tung tóe giữa đêm vắng. Dòng sông Cổ Chiên lạnh lẽo nuốt chửng hai thân phận nhỏ bé vào lòng. Trên bờ, đám người nhà Hội đồng chạy ập tới bến sông, ánh đuốc soi rọi mặt nước nhấp nhô sóng dữ, nhưng bóng dáng Mỹ Lệ và Bình đã mất hút dưới làn nước.

Giữa dòng Cổ Chiên cuồn cuộn, Bình đang gồng mình chống chọi với những con sóng dữ. Một tay anh quàng qua ngực Mỹ Lệ, tay kia điên cuồng sải nước. Mỹ Lệ vì quá kinh hãi và uống nước quá nhiều, hơi thở cô lịm dần, đôi mắt nhắm nghiền, cơ thể mềm nhũn ra như một nhành liễu trôi dạt trên sông.

Phía sau, tiếng la hét vẫn không dứt. Thằng Mạnh là đứa dẫn đầu đám lính lệ. Với sức vóc của một kẻ quen nghề sông nước, hắn lao xuống sông như một con rái cá khổng lồ, rẽ nước băng băng.

"Đằng kia! Chúng nó đằng kia! Giết chết thằng khốn đó cho tao!". Tiếng thằng Mạnh gầm lên giữa tiếng sóng.

Bình ngoái đầu lại, thấy những ánh đuốc trên bờ bắt đầu nhạt nhòa, nhưng bóng những tên lính đang trườn người trên mặt nước đã tiến sát gót. Phổi anh nóng ran như có lửa đốt, tứ chi rụng rời, sức lực cạn kiệt theo từng sải tay. Khi mới ra đến giữa dòng, nước xoáy cuộn lấy hai thân phận nhỏ bé. Bình cố rướn người, miệng lẩm bẩm: "Lệ ơi... ráng lên em... sắp tới rồi..." Nhưng chính anh cũng cảm thấy đôi chân mình nặng trĩu như đeo đá.

Bất thình lình, một bàn tay thô ráp, cứng như gọng kìm từ dưới nước chộp lấy cổ chân Bình giật ngược trở lại. Anh hẫng một nhịp, cả hai chìm nghỉm xuống dòng nước lạnh. Khi vừa trồi lên định hớp lấy hơi, một tên lính khác đã bơi tới từ phía mạn sườn. Hắn giơ cao một khúc cây gỗ cứng, giáng một đòn chí mạng xuống đầu Bình.

Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Một dòng máu nóng tuôn ra, hòa tan vào dòng sông. Bình lịm đi ngay lập tức, đôi tay đang ôm chặt lấy Mỹ Lệ nới lỏng ra rồi buông thõng. Đám lính lệ và thằng Mạnh không một chút nương tay, chúng thô bạo túm lấy tóc, túm lấy áo hai người, kéo lôi xềnh xệch như kéo hai con vật chết đuối vào bờ.

Cảnh tượng trên bến sông lúc bấy giờ thật hãi hùng. Mỹ Lệ nằm vật ra bãi bùn, quần áo lụa là rách nát, dính chặt vào da thịt, gương mặt nhợt nhạt không còn chút sinh khí. Bình đầu be bét máu, hơi thở thoi thóp nhưng vẫn bị đám gia đinh dùng dây thừng to bản trói quặt tay sau lưng, siết chặt đến mức máu bật ra khỏi kẽ móng tay.

Thằng Mạnh đứng trên bờ, lồng ngực phập phồng, ánh mắt nó đỏ ngầu nhìn hai kẻ tội nghiệp. Nó bước tới, giáng một cú đá trời giáng vào hông Bình làm anh quặn người lại, rồi nhổ toẹt bãi nước miếng: "Thứ mạt hạng mà dám rủ rê mợ Ba trốn đi à?"

Hắn cúi xuống, giật phắt cái túi đeo bên hông Bình, lại thò tay lục luôn cái túi vải nhỏ của Mỹ Lệ. Mấy vòng vàng, sợi dây chuyền còn ướt nước sông trượt ra, va vào nhau kêu leng keng dưới ánh đuốc đỏ rực. Mắt thằng Mạnh sáng lên một cách dữ tợn.

"À…" Hắn cười khẩy, giọng kéo dài đầy khinh miệt. "Còn dám ăn trộm đồ trong nhà nữa hả?"

Nó hất mớ vàng lên cao cho đám lính lệ nhìn thấy rồi quát lớn: "Đồ ăn cắp! Đúng là thứ hạ tiện, ăn gan hùm mật gấu!"

Thằng Mạnh quay lại đá thêm một cú nữa vào người Bình, giọng nghiến qua kẽ răng: "Để xem đêm nay ông Hội đồng cho tụi bay sống hay chết!"

Đám lính lệ đốt đuốc sáng rực cả một vùng. Chúng khênh Bình và Mỹ Lệ lên cáng, điên cuồng khiêng về hướng nhà Hội đồng Quyền. Phía sau bóng tối, mợ Cả Nhàng từ từ bước ra từ gốc đa, mợ thong thả nhặt chiếc trâm cài tóc của Mỹ Lệ rơi vãi trên đất, nụ cười trên môi mợ lạnh lẽo. Mợ biết, một màn kịch đẫm máu hơn sắp sửa bắt đầu tại gian chính ngôi nhà kia.

---

Khi Mỹ Lệ và Bình tỉnh lại, một cơn đau xé tâm can ập đến. Cả hai bị trói treo lơ lửng ngay giữa gian chính nhà Hội đồng, chân không chạm đất, tay bị treo ngược lên xà nhà bằng dây thừng thô bạo. Phía dưới sân, dân làng bị đánh thức bởi tiếng la hét, họ vây kín cổng, ai nấy đều run rẩy trước cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.

Cậu Ba Nghĩa, gương mặt vốn dĩ xanh xao dạo nọ giờ đây đỏ ngầu vì nhục nhã và hận thù. Cậu như phát điên, tay cầm sợi roi da bò ngâm nước muối, nghiến răng quất tới tấp vào người Bình. Mỗi tiếng chát vang lên là một vệt thịt da rách nát, đầu roi chạm đến đâu máu rướm ra đến đó, ướt sũng cả vạt áo rách.

"Thằng khốn! Mày dám cắm sừng lên đầu tao? Mày dám dẫn vợ tao đi?" Cậu Ba gào lên, giọng lạc đi vì phẫn nộ.

Chưa dừng lại, cậu Ba cầm lấy một hũ rượu trắng pha muối, dội thẳng vào những vết thương đang rướm máu. Cậu còn ra lệnh cho đám lính đem ra một chiếc kềm sắt nung đỏ. Trước mắt bao nhiêu người dân làng, cậu sai lính đè chặt chân Bình và Mỹ Lệ, dùng kềm rút từng chiếc móng chân của cả hai. Tiếng gào thét của Bình và Mỹ Lệ xé toạc màn đêm, nghe đau đớn đến mức những người chứng kiến phải bịt tai, ngoảnh mặt đi không dám nhìn. Máu đỏ chảy ròng ròng xuống nền gạch tàu, tạo thành một vũng lớn sẫm màu.

Ở góc sân, một người đàn bà trong làng nhìn thấy cảnh lính lệ dùng kềm rút từng mảng da đầu và móng chân thì không chịu nổi, bà ta nôn thốc nôn tháo, mặt mày xanh mét, lảo đảo ngã quỵ. Đám đông bắt đầu xì xào trong sợ hãi:

"Trời ơi, ác quá... ác đức quá ông bà Hội đồng ơi!"

"Giết người không bằng hành hạ kiểu này, chết còn sướng hơn..."

Ông Hội đồng Quyền ngồi trên ghế bành, tay chống gậy, mặt đanh lại như sắt nguội. Ông đay nghiến: "Tao đã nói với mày từ đầu rồi, đừng có rước cái thứ xướng ca vô loài này về làm dơ bẩn nhà mình! Mày coi đó, giờ nó đền ơn mày bằng cái thói dâm ô này đây!

Bà Hội đồng đứng bên cạnh, ban đầu cũng chửi bới mắng nhiếc Mỹ Lệ thậm tệ. Nhưng khi chứng kiến sự hung ác tột cùng của con trai, thấy những móng chân bị rút ra và thân hình be bét máu của hai kẻ tội nghiệp, bà bỗng rùng mình, run rẩy nắm lấy tay cậu Ba: "Thôi... thôi thằng Ba! Đánh vậy chết người ta mất mày ơi! Tha cho tụi nó một con đường sống đi...

"Buông con ra!" .Cậu Ba hất tay bà Hội đồng, mắt trợn ngược. "Con không giết tụi nó, sao con rửa sạch được cái nhục này!"

Ông Hội đồng đứng phắt dậy, bước ra hàng hiên, tiếng hét của ông vang rền cả sân: "Tụi mày coi cho rõ! Ai dám động đến nhà Hội đồng Quyền, ai dám làm chuyện đồi bại sau lưng nhà tao, kết cục sẽ như hai đứa này! Cứ nhìn cho kỹ mà làm gương!"

Giữa bầu không khí đặc quánh mùi máu và tiếng khóc, mợ Cả Nhàng thong thả bước tới gần Mỹ Lệ. Mợ đưa bàn tay trắng ngần, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tái mét, đầy vết thương của cô em dâu. Mợ thở dài, giọng ngọt xớt: "Em Ba ơi là em Ba... sao mà em dại quá vậy? Làm dâu nhà Hội đồng sướng quá không muốn, lại muốn đi theo gã kép này. Cũng may mà mấy nay chị lo chuyện đất đai trong làng nên gửi thư giục chồng chị về gấp để giải quyết, mới bắt quả tang được... Chị xót cho em quá em Ba ơi..."

Mỹ Lệ và Bình lúc này chỉ còn là hai cái xác không hồn, hơi thở thoi thóp. Họ muốn nói, muốn hét lên rằng chính mợ Cả đã bày mưu, chính mợ đã cho vàng, nhưng cổ họng họ đã bị máu và sự đau đớn bóp nghẹt. Họ chỉ có thể nhìn mợ Cả bằng ánh mắt u uất, tuyệt vọng tột cùng.

Cậu Ba Nghĩa đứng đó, hơi thở phập phồng, gương mặt vặn vẹo vì cơn điên loạn vẫn chưa được thỏa mãn. Nhìn Mỹ Lệ đang treo lơ lửng, dù thân hình đã nát bấy vì lằn roi nhưng đôi mắt cô vẫn trừng trừng nhìn cậu, một cái nhìn khinh bỉ tột cùng.

Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, cậu Ba giật phắt cây súng trường trên tay tên lính lệ đứng cạnh. Không một giây chần chừ, cậu lên đạn "rắc" một tiếng lạnh lùng, họng súng đen ngòm dí sát vào màng tang của cô đào nhỏ.

"Để tao tiễn mày về đoàn hát dưới âm phủ!"

Đoàng!

Tiếng súng nổ vang rền xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Một lỗ thủng đen ngòm hiện ra, máu và óc văng tung tóe lên bức tường vôi trắng của gian chính. Mỹ Lệ không kịp rên lên một tiếng, đầu cô gục sang một bên, mái tóc dài rũ rượi xõa xuống che đi gương mặt xinh đẹp giờ đã biến dạng. Cuộc đời của đóa hoa phù dung rực rỡ nhất gánh hát Bầu Đời kết thúc trong một vũng máu đen ngòm ngay giữa nhà chồng.

Chứng kiến người yêu bị sát hại dã man ngay trước mắt, Bình như hóa dại. Cơn đau từ những vết thương bị rút móng, xẻ da bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một luồng sức mạnh tuyệt vọng. Anh vùng vẫy điên cuồng, sợi dây thừng siết cháy cả da thịt cổ tay nhưng anh vẫn gào lên, tiếng gào xé rách cuống họng, rợn người như tiếng thú dữ bị thương:

"Lệ ơi! Mỹ Lệ ơi! Thằng khốn... tao phải giết mày! Thằng Ba Nghĩa, tao sẽ bằm thây mày ra!"

Bình vừa gào vừa nhổ bãi nước miếng đầy máu vào mặt Ba Nghĩa. Cậu Ba run cầm cập vì điên tiết, cậu xoay nòng súng, chĩa thẳng vào lồng ngực gầy gò của Bình.

"Mày muốn chết chung với nó hả? Tao cho mày toại nguyện!"

Đoàng!

Phát súng thứ hai vang lên, trúng ngay giữa ngực. Bình khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu vẫn trợn trừng nhìn trân trân vào Ba Nghĩa. Máu từ ngực anh bắn ra thành dòng. Trước khi chút hơi tàn cuối cùng, anh dùng hết sức lực cuối cùng, rít qua kẽ răng đầy máu một lời nguyền rủa cay độc:

"Mày... mày sẽ phải chết... và trả giá... cho những tội ác của mày... Cả cái nhà này... sẽ không đứa nào... được yên đâu!"

Bình gục xuống, hơi thở tắt hẳn, nhưng đôi mắt vẫn không chịu khép lại, như muốn ghi tạc tội ác này vào cõi hư vô.

Lúc bấy giờ, đám đông dân làng phía ngoài mới bắt đầu xì xào. Những tiếng bàn tán không ngớt đổ dồn lên hai cái xác trần trụi, lạnh lẽo. Người ta không thương xót cho một tình yêu chung thủy, mà lại dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để phỉ nhổ:

"Đáng đời! Cái thứ sướng ca vô loại, được vào nhà giàu không biết hưởng lại còn thói dâm ô"

"Đúng là phường đào hát, lăng loàn trắc nết từ trong máu. Chết vậy là còn nhẹ, phải đem bằm thây cho chó ăn mới sạch cái nhục nhà Hội đồng."

"Phận con hát thì chỉ đến thế thôi, làm dơ bẩn cả cái làng này!"

Giữa những lời thóa mạ cay độc ấy, mợ Cả Nhàng đứng nép mình sau hàng hiên, đôi môi mợ khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Mợ đưa tay sờ nhẹ vào viên đá trên cổ, giờ đây nó đã chuyển sang màu đỏ thẫm như máu tươi, tỏa ra một luồng khí nóng ấm áp lạ thường. Mợ đã mượn tay chồng để dọn sạch chướng ngại vật, lại còn thu thập được thêm bao nhiêu hận thù và oán khí.

Hai cái xác treo lơ lửng, máu vẫn còn nhỏ tí tách xuống nền gạch tàu nghe tỏng... tỏng... giữa bầu không khí im phăng phắc. Cậu Ba Nghĩa vứt cây súng sang một bên, tay run lên không biết vì sợ hay vì thỏa mãn cơn điên.

Ông Hội đồng Quyền từ nãy đến giờ vẫn ngồi bất động như một pho tượng đá. Khi phát súng cuối cùng kết thúc, ông thong thả đứng dậy, chống gậy bước lại gần hai cái xác. Ông nhìn vũng máu dưới chân, rồi nhìn gương mặt đầy oán hận của Bình và Mỹ Lệ, khẽ gật gù ra vẻ hài lòng. Ánh mắt ông lạnh lẽo, không một chút gợn lòng, như thể vừa dẹp bỏ được một mớ rác rưởi làm vẩn đục gia môn.

"Phải vậy mới được." Ông Hội đồng trầm giọng, lời nói chắc nịch. "Danh giá nhà này là trên hết. Thằng Ba làm vậy là đúng đạo con nhà quyền quý."

Trái ngược với vẻ điềm nhiên đến tàn nhẫn của chồng, Bà Hội đồng run rẩy như cầy sấy. Bà không dám nhìn vào hai thân xác trần trụi, be bét máu thịt kia. Đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của bà nắm chặt lấy tràng hạt, các ngón tay bấu vào nhau đến trắng bệch. Đôi môi bà máy động liên hồi, tiếng lầm rầm nghe đứt quãng giữa những cơn nấc nghẹn: "Nam Mô A Di Đà Phật... Nam Mô A Di Đà Phật... Tội chướng... tội chướng quá ông ơi... Cầu trời khẩn Phật cho tụi nó sớm siêu thoát... đừng về đây báo oán... Nam Mô A Di Đà Phật..."

Ông Hội đồng quay lưng, bước chậm rãi về phía buồng trong. Trong đầu ông bấy giờ không hề có một chút hối hận hay ghê sợ. Ngược lại, ông đang tính toán một cách tỉ mỉ. Ông nghĩ về quyển sổ cũ sờn gáy bọc da đen, đang nằm im lìm dưới căn hầm bí mật của ông. Và đêm nay, quyển số ấy sẽ phải đón nhận thêm hai dấu X nữa. Một cho Mỹ Lệ, một cho thằng kép hát.

Trong lúc Cậu Ba Nghĩa thất thểu bước đi như một cái xác không hồn về phía buồng riêng. Ngay lúc đó, ông Hội đồng khẽ gật đầu, ra hiệu cho thằng Mạnh lại gần. Ông ghé sát tai gã lực điền, giọng nói trầm đục nhưng lạnh lẽo: "Mày nói tụi nó thu dọn sạch sẽ chỗ này. Đừng để vương một vệt máu nào tới sáng mai. Sau đó... đem hai cái xác này quăng xuống giếng cho tao. Làm y hệt như cái cách mày đã làm với hai thầy trò lão thầy Bảy đó."

Thằng Mạnh nghe tới đó thì đôi mắt đỏ ngầu bỗng sáng rực lên. Con mắt còn lành của hắn trợn to, ánh nhìn đục ngầu như dính đầy máu khô; con mắt chột bên kia chỉ còn là một hõm thịt sậm màu, co rúm lại dưới vệt sẹo bỏng ngoằn ngoèo kéo dài từ thái dương xuống tận má.

Hắn nhìn hai cái xác trần trụi của Mỹ Lệ và Bình, ánh mắt không hề có một chút do dự hay xót thương, chỉ còn lại thứ khoái cảm lạnh lẽo của một kẻ đồ tể đã quen mùi máu.

Ký ức về cái đêm kinh hoàng nọ bất chợt dội về trong tâm trí Mạnh. Đêm đó, chính gã đã lén lút tiếp cận, dùng đá đập nát đầu thằng Tám ngoài vườn, rồi lại chính tay gã hạ gục thầy Bảy ngay trước phòng khách. Gã nhớ rõ cái cảm giác lạnh sống lưng khi nhận lệnh từ ông Hội đồng: cắt lấy hai cái đầu lâu để riêng, còn phần thân thì phải đem phi tang dưới cái giếng cũ phía sau vườn.

Điều kỳ lạ nhất mà Mạnh không bao giờ quên, đó là tảng đá đậy trên nắp giếng. Cũng tối hôm đó, dù có huy động cả chục thanh niên trai tráng cũng chẳng thể nhúc nhích nổi nó dù chỉ một phân. Vậy mà, đúng như lời ông Hội đồng dặn, chỉ cần vác xác người chết tới gần, tảng đá ấy lại phát ra những tiếng rầm rập ghê người rồi tự động chuyển dịch, để lộ ra cái miệng giếng sâu hun hút, tối tăm.

Lần trước, khi nắp giếng mở ra để phi tang xác thầy trò thầy Bảy, Mạnh đã tò mò nhìn xuống. Gã ngạc nhiên khi không thấy xác mợ Sinh đâu, dù mợ cũng bị quăng xuống đó trước đó không lâu. Cái giếng như một cái dạ dày khổng lồ của quỷ dữ, nuốt chửng mọi thứ và không để lại dấu vết.

Sau khi phi tang thân mình của họ vào miệng giếng tham lam kia, gã dùng bao tải bọc hai cái đầu đẫm máu, âm thầm đem treo để ngay bàn thờ nhà thầy Bảy. Đó là lời cảnh cáo đẫm máu của nhà Hội đồng Quyền: bất cứ kẻ nào, dù có phép thuật cao cường đến đâu, nếu dám xen vào chuyện của ngôi nhà này, kết cục cũng sẽ chỉ là những thi thể không đầu và những linh hồn bị giam cầm vĩnh viễn dưới đáy giếng cũ mà thôi.
 
Sửa lần cuối:

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
appler,
Người trả lời cuối
Harukukenly,
Trả lời
345
Lượt xem
35.235
Quay lại
Lên đầu trang